The program “Unlimited Connections – Building a City of Light” broadcast on HTV9 provides a comprehensive perspective on the role of lighting in shaping modern and sustainable urban areas.
The story of Saigon’s light—an essential element of life and culture—has been shaped by its tropical climate and a distinctive “nightlife” culture since the city’s earliest days. Lighting not only ensures the safety of living and working spaces but also contributes to the aesthetics and prominence of modern urban architecture. However, uncontrolled use of lighting can lead to energy waste and environmental pollution. The program emphasizes the importance of smart lighting that is appropriate, sufficient, and aesthetically pleasing while minimizing light pollution, aiming to enhance overall visual harmony with the surrounding space. Building a city of light that is exemplary, harmonious, and rich in identity is a collective effort—to make the city brighter, more beautiful, and increasingly civilized.
Urban lighting is not merely about beautification; it also fosters a sense of comfort and relaxation, drawing residents into the city’s nighttime activities, thereby making the urban environment more vibrant and dynamic.
Architect Hồ Viết Vinh
We invite you to watch the program to explore the role of lighting in building smart, modern, and sustainable cities.
Next project | Cloud stream

Vinhho, Arcylic on canvas, Dallat 2020
Solid and rough are the emotions of Da Lat. Spatial topography consists of interlaced hills, layers hidden under layers of cold pine forests. In that autumn silence, the clouds are the witch who transforms to soften the rough, dry and cold.
CLOUD STREAM
Following the wind, the stream flows in all directions,
The foggy road is dotted with flying dew drops.
Love is drunk at night in dreams,
Filled with the call of the human realm.
SUỐI MÂY
ho viet vinh. dallat 2019
Theo làn gió suối tuôn về muôn nẻo,
Đường mù sương lấm tấm hạt sương bay.
Tình men say gối đêm vào giấc mộng,
Cho ngập lời tiếng gọi cõi nhân sinh.
Next project | Waterscape



Next project | Cần được khắc tên để tưởng nhớ
TP.HCM đang tổ chức cho người dân cả nước góp ý, hiến kế về “Công trình biểu tượng ghi nhận sự chung sức, đồng lòng của người dân vượt qua đại dịch COVID-19” tại TP.HCM ở khu đất số 1 Lý Thái Tổ (phường Vườn Lài).
Theo kiến trúc sư Hồ Viết Vinh,
Đối với đồng bào thành phố đã nằm xuống trong cuộc chiến chống đại dịch cần được tri ân, ghi nhớ một cách trân trọng tại công trình trên bằng cách khắc tên ở công trình. Rất nhiều công trình tưởng niệm trên thế giới đều có khắc tên các nạn nhân như công trình kỷ niệm sự kiện 11-9 ở Mỹ hay trận động đất ở Đường Sơn, Trung Quốc…
Đối với 23.000 đồng bào mất đi cần được nhắc nhớ một cách trang trọng để mọi người còn biết tưởng nhớ đến ai, tri ân ai. Những người đã nằm xuống cho cuộc sống hôm nay thì bất kể họ là ai, không phân biệt, phải được những người hôm nay, thế hệ sau đến công trình tham quan tự lắng đọng, biết ơn mới thể hiện sự nhân văn.

Vui lòng đọc đầy đủ nội dung bài báo tại link này (bấm vào đây).
Next project | Tự vấn
AI ngày càng trở thành trí tuệ siêu việt và con người ngày càng phụ thuộc vào máy móc. Khủng hoảng hiện sinh đang đẩy chúng ta vào chân tường với những câu hỏi day dứt về tính nhân văn trong cuộc sống. Là một kiến trúc sư, Tôi đang đối diện với chính bản thể của mình để trả lời cho câu hỏi cốt lõi:

Liệu kiến trúc có còn khả năng dẫn dắt con người chạm vào bản thể tự nhiên, nguyên sơ của họ – thay vì chỉ chạm vào những bản sao hoàn hảo nhưng vô hồn của công nghệ?
Để trả lời, Tôi phải trầm mình vào thực thể cuộc sống, để thân xác sống động của mình hòa quyện vào thế giới hiện tượng – nơi ánh nắng, gió thoảng, mùi đất ẩm, sự mát lạnh của đá và tiếng lá xào xạc không còn là đối tượng quan sát từ xa, mà trở thành sự giao thoa (chiasm) đảo ngược: tôi chạm vào thế giới, và thế giới chạm lại vào tôi. Chỉ khi đôi tay không chỉ lướt trên bàn phím mà còn thực sự xúc chạm trực tiếp với ánh mặt trời, với vỏ cây thô ráp, với hơi thở của không gian, thì bản năng nguyên thủy mới được đánh thức. Kiến trúc chân chính không phải là hình khối trừu tượng hay mô phỏng kỹ thuật số; nó là nghệ thuật của sự hiện diện vật lý (embodiment), nơi thân xác con người trở thành phương tiện để cảm nhận sự dịch chuyển. Trong sự hỗn độn ấy, con người không còn là chủ thể tách biệt quan sát thế giới như đối tượng, mà là một phần của sự sống – nơi cảm nhận và cái được cảm nhận đan xen, không thể phân định. Chính sự gắn kết giác quan đa chiều này – haptic (xúc giác), olfactory (khứu giác), auditory (thính giác), cùng với thị giác – mới giúp chúng ta lấy lại sự cân bằng giữa thế giới ảo và thế giới thực, giữa bàn phím lạnh lẽo và hơi ấm của thiên nhiên.
KTS. Hồ Viết Vinh. 260112
Next project | Wooden Carving House

For generations, the wood carving craftsmanship of Hue carpenters has been etched into history. Intricate embossed patterns on armrests, beams, arches, and panels reveal the profound artistry embedded within each wood grain.
The touch of the craftsman is incredibly refined. As the chisel glides along the wood grain to remove the excess, the shapes of phoenixes, flowers, and leaves emerge, filling the void with intricate beauty. The wooden panels are not merely decorative; the dual framing system creates overlapping layers, adding spatial depth and transforming physical boundaries into the perception of infinity.
These exquisite carvings have elevated Hue’s palaces, temples, pavilions, mausoleums, and traditional homes beyond mere material structures to the realm of emotional art. This mastery has earned them recognition as a UNESCO World Heritage.
The pride lies in the soul delicately carved by talented artisans from across the nation, each seeking to present their finest beauty to the Buddhas, Kings, and Ancestors.



Type
Garden house
Year
2012
Location
Thu Duc city
Team
Ho Viet Vinh
Duong Dinh Vinh
Next project | Cảnh quan bản địa



Những vệt cắt của địa tầng cảnh quan tạo cho vùng đất một tính cách riêng biệt mang âm hưởng bản địa.
Những khối đá ủ mình trong đất được ôm ấp và tâm tình với bóng đêm và làm bạn với những quân đoàn mối và côn trùng.
Những gốc dương xỉ cổ đại sần sùi, gân guốc chạm mặt ngã nghiêng hứng giọt nắng của trời để ngập ngụa trong màu xanh mơn mởn của tàng lá.
Cả ba dạng hình thái của sự sống cùng hội tụ để tạo nên ý niệm cảnh quan bản địa nơi vùng đất đầy gió và mây này.
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh.06122025
Next project | HAPPY TEACHER’S DAY 2024
“Happy Teachers will change the world.”
Zen Master Thich Nhat Hanh

Next project | Waterscape

The waterscape of the living complex in the Mekong Delta beautifully embodies the harmony between architecture and nature. Drawing inspiration from the region’s rich waterway traditions, the design integrates fluid forms and organic materials that reflect the surrounding landscapes. The layout, with its interconnected waterways and lush greenery, fosters a sense of tranquility and connection to the environment. Each villa, positioned to maximize views of the water, invites natural light and breezes, enhancing the sensory experience. This approach not only celebrates local culture but also promotes sustainable living, making the project a poignant example of emotional architecture in contemporary design.



Next project | U Minh Thuong National Forest Ecological Experience Area

Project:
U Minh Thuong National Forest Ecological Experience Area
Location:
U Minh Thuong district, Kien Giang province
Area:
19,819 hectares
Services:
Urban planning, Architecture, Interior
Status:
Approved the detailed planning project at scale 1/500, 2019
Approved the project investment for the construction, 2020
Under construction
Team:
HVV architect and partners – CREA

Characteristics
This is the former Provincial Party Committee Headquarter during the anti-American war, aimed at educating younger generations about revolutionary traditions and honoring the ecological and aesthetic values of U Minh Thuong National Forest in Kien Giang Province.
Design Principles
- Respect the existing landscape characteristics while creating diverse spatial arrangements to accommodate the various functions of the overall project.
- Inherit the cultural heritage values of Southern Vietnam through the development of a resort area that harmonizes local cultural elements with the natural landscape.
- Ensure vibrancy throughout the overall spatial design, maintaining solemnity in the central area while providing privacy and seclusion for functional areas such as eco-experience resorts, recreational areas, and spaces for outdoor activities reflecting Southern Vietnamese lifestyles.
- Protect the environmental landscape by preserving the existing ecological scenery, employing on-site earthworks, and utilizing local materials.












Next project | KHỞI NGUỒN

a photo by Vinhho 2025
Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.
Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025