The program “Unlimited Connections – Building a City of Light” broadcast on HTV9 provides a comprehensive perspective on the role of lighting in shaping modern and sustainable urban areas.

The story of Saigon’s light—an essential element of life and culture—has been shaped by its tropical climate and a distinctive “nightlife” culture since the city’s earliest days. Lighting not only ensures the safety of living and working spaces but also contributes to the aesthetics and prominence of modern urban architecture. However, uncontrolled use of lighting can lead to energy waste and environmental pollution. The program emphasizes the importance of smart lighting that is appropriate, sufficient, and aesthetically pleasing while minimizing light pollution, aiming to enhance overall visual harmony with the surrounding space. Building a city of light that is exemplary, harmonious, and rich in identity is a collective effort—to make the city brighter, more beautiful, and increasingly civilized.

Urban lighting is not merely about beautification; it also fosters a sense of comfort and relaxation, drawing residents into the city’s nighttime activities, thereby making the urban environment more vibrant and dynamic.

Architect Hồ Viết Vinh

We invite you to watch the program to explore the role of lighting in building smart, modern, and sustainable cities.

“Light is the soul of urban architecture, symbolizing the development of Ho Chi Minh City.”

Next project | Cold mountain

Vinhho, Acrylic on canvas, 97x130cm, Maison d’Art, 2025

Mây khua bóng nước
hoen màu tóc,
Núi đội phong sương
rát lạnh người.

Clouds tarnish water’s mirror.
hair’s hue turns pale,
Mountains wear frost and gale
a piercing chill prevails.

Ho Viet Vinh 251025

Next project | xin

Xin
Xin cho mây xám cuối trời,
Cỏ hoang yên giấc đồng phơi nắng vàng,
Xin cho gió chở lời mang,
Đồng dao vang tiếng ngỡ ngàng đường quê,
Xin cho trăng ngủ bờ đê,
Gối tay tỉnh giấc chưa về đã hay!

Request
Grant the gray clouds at sky’s end,
Let wild grass slumber in sunlit meadows,
Grant the wind to carry whispers,
Children’s rhymes echo with wonder down rustic paths,
Grant the moon to rest on riverbanks,
Cradled in arms, awakening to dreams not yet returned.

Ho Viet Vinh 251104

Field
Acrylic on canvas, 2025

Next project | FRAGILITY

FRAGILITY

“A sea of swirling blue, evokes the tempestuous depths of the soul, adrift in a world of fleeting beauty and despair. The stark white, a beacon of hope, struggles against the relentless tide of azure, a poignant reminder of the fragility of human existence.”

Ho Viet Vinh

Next project | Moon

Moon
Vinhho, Oil on canvas, 45x55cm, Maison de Corail reserved, 2025

Next project | Maison des Marais

Maison de Marais
Supported by AI

Maison des Marais embodies the ethereal dance between the tangible and the intangible. The structure, elevated on stilts, mirrors itself in the serene waters, creating a dialogue with the reflections that blur the boundary between reality and illusion. The thatched roof and wooden textures harmonize with the surrounding marshland, evoking a sense of timelessness and serenity. This architectural poetry captures the essence of nature’s abstraction, where each element, seen and unseen, contributes to a symphony of spatial resonance, reflecting the invisible threads that weave through the fabric of existence.

Maison de Marais
Supported by AI

Next project | Fish farm

Fish Farm, aerial view

Project
Fish Farm Village
Location
My Duc commue, Cang Long Dictrist, Tra Vinh Province, Vietnam
Area
14,8 hectares
Services
Masterplan, Architecture
Status
Under construction
Team
HVV Architect & Partners

Intro
The Fish Farm Village, Aquaculture Farm and Eco-Experience Resort is an ecologically-oriented aquaculture area integrated with tourism, offering eco-experiential living connected to cultivation zones and linked with surrounding eco-tourism destinations. It creates a unique, meaningful, and captivating agricultural and experiential tourism landscape along Co Chien River.

Fish Farm Village is located in My Duc Commune, Cang Long District, Tra Vinh Province. It is 14,5 km away from Cang Long Town.

Master plan
The resort harmoniously blends humanity with nature, where service spaces are seamlessly integrated into a lush, green ecosystem. Like a hidden village nestled beneath the canopy, it floats serenely on the lake, preserving the pristine beauty of the natural terrain while protecting and nurturing the riverside ecosystem.
The Cork Village Villa stands out as a unique highlight, resembling a floating village on the lake. Its gentle, fishbone-like layout positions each villa to quietly embrace endless views of the legendary Co Chien River.
Here, visitors are invited to immerse themselves in the rhythm of nature and the local community. Stroll through fragrant pineapple fields, lose yourself amidst rows of vibrant vegetables, or glide across the water to catch fresh fish straight from the lake. This is more than just a place to rest—it is an invitation to forge a heartfelt connection with the essence of the homeland.

Fish Farm, master plan
Entrance
Cork tree Dock
Cork Tree Village
Cork Tree Village
Tree Canopy walkway
Boardwalk over the lake
Avian Viewing Spot


Next project | Tự vấn

AI ngày càng trở thành trí tuệ siêu việt và con người ngày càng phụ thuộc vào máy móc. Khủng hoảng hiện sinh đang đẩy chúng ta vào chân tường với những câu hỏi day dứt về tính nhân văn trong cuộc sống. Là một kiến trúc sư, Tôi đang đối diện với chính bản thể của mình để trả lời cho câu hỏi cốt lõi:

Photo by Vinhho, Maison d’Art

Liệu kiến trúc có còn khả năng dẫn dắt con người chạm vào bản thể tự nhiên, nguyên sơ của họ – thay vì chỉ chạm vào những bản sao hoàn hảo nhưng vô hồn của công nghệ?

Để trả lời, Tôi phải trầm mình vào thực thể cuộc sống, để thân xác sống động của mình hòa quyện vào thế giới hiện tượng – nơi ánh nắng, gió thoảng, mùi đất ẩm, sự mát lạnh của đá và tiếng lá xào xạc không còn là đối tượng quan sát từ xa, mà trở thành sự giao thoa (chiasm) đảo ngược: tôi chạm vào thế giới, và thế giới chạm lại vào tôi. Chỉ khi đôi tay không chỉ lướt trên bàn phím mà còn thực sự xúc chạm trực tiếp với ánh mặt trời, với vỏ cây thô ráp, với hơi thở của không gian, thì bản năng nguyên thủy mới được đánh thức. Kiến trúc chân chính không phải là hình khối trừu tượng hay mô phỏng kỹ thuật số; nó là nghệ thuật của sự hiện diện vật lý (embodiment), nơi thân xác con người trở thành phương tiện để cảm nhận sự dịch chuyển. Trong sự hỗn độn ấy, con người không còn là chủ thể tách biệt quan sát thế giới như đối tượng, mà là một phần của sự sống – nơi cảm nhận và cái được cảm nhận đan xen, không thể phân định. Chính sự gắn kết giác quan đa chiều này – haptic (xúc giác), olfactory (khứu giác), auditory (thính giác), cùng với thị giác – mới giúp chúng ta lấy lại sự cân bằng giữa thế giới ảo và thế giới thực, giữa bàn phím lạnh lẽo và hơi ấm của thiên nhiên.

KTS. Hồ Viết Vinh. 260112

Next project | Lake Community Park

Lake Community Park is situated at the heart of the Huong Thuy new urban area, approximately 13.5 km southeast of Hue city center. The Park is conveniently located near Phu Bai Airport and the North-South railway line, just 3.5 km from Huong Thuy station, offering easy access for tourists traveling to and from the area.

Lake Community Park is built upon five core values:

  1. Green Lung: The park features over 23% water surface area and over 16% natural coverage.
  2. Central Location: Strategically positioned to connect neighboring areas and Hue city center.
  3. Transport Hubs (TOD): Integrated with national highways, railways, and aviation systems.
  4. Balanced Spaces: Harmonizing ecological, agricultural, and eco-residential areas.
  5. Enhanced Land Use Value: Diversifying functions based on ecological footprints to maximize value.
Lake Community PARK is located in the center of Huong Thuy new urban area, about 13.5 km southeast of Hue city center; The project is located adjacent to Phu Bai airport, North-South railway line (about 3.5km from Huong Thuy station), convenient to connect tourists from to the area.

Next project | Suối Rao

Aquaduct
Photo by Vinhho, Maison de l’Eau

Suối vẫn reo theo nhịp của thời cuộc để âm thầm vá víu những thương tổn hiện sinh.

Dòng nước nương nhờ địa thế len lỏi tự do toả vết tràn ngập, biến cả khung trời rộng lớn nằm gọn trong chiếc bát ngửa mặt nhìn mây. Tiếng lách tách của cá đớp nước, tiếng va đập vào nhánh củi khô, tiếng gió reo lăn tăn phủ bạc lấp lánh soi bóng cả một khoảng rừng non, tiếng vỗ không thành tiếng của loài cò trắng trên mặt nước, thong thả tìm cơ hội trong cuộc mưu sinh đầy nghiệt ngã. Trong cái nắng nhẹ một buổi chớm đông, nhịp chảy âm thầm vọng ra từ thân cầu dẫn nước (aquaduct) tạo nên một hoà âm đầy tĩnh lặng.

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh.30112025

Next project | KHỞI NGUỒN

Khởi nguồn
a photo by Vinhho 2025

Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.

Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025