

Có nơi nào trong ta chưa hề có mưa! Mưa là một cái cớ để yêu nhau, để nhìn về những hoài niệm và cảm xúc. Talkshow Sắc mưa là giọt cảm xúc rơi vào chính bản thân, để gột rửa, để dẫn lối ta chầm chậm cảm nhận cuộc sống. Thông qua chia sẻ của các diễn giả với góc nhìn kiến trúc, văn thơ, nhạc và họa. Để nhìn ngắm một “chiếc tôi” đáng yêu thông qua tọa đàm này, ta cho mình một trải nghiệm mới, một cảm nhận tâm tính của mưa, và đôi khi là của chính mình…
Ngày 11/5/2024 vừa qua, chuỗi toạ đàm Color & More được thực hiện bởi nhóm Color & More, ấn phẩm KT&ĐS và công ty Paint & More đã mở đầu với chủ đề “Sắc mưa” diễn ra tại OneCoat Studio 458A Điện Biên Phủ, phường 17, quận Bình Thạnh, TP.HCM. Các diễn giả tham gia gồm PGS. TS. KTS. Nguyên Hạnh Nguyên, Bác sĩ CKII Đặng Bảo Ngọc, KTS Hồ Viết Vinh và họa sĩ Việt Anh.
Mời xem Talkshow Sắc mưa qua các nội dung bên dưới:
Next project | Cape of Rapids

Cape of Rapids
Ho Viet Vinh
Waves filled with clouds, letting time drift by on the cape of rapids. The cape stretches out to await the sunset, ignoring the trembling sands as the tide rises.

Description
Exucuted in April 2020
Style
Lyrical Abstract
Technique
Acrylic on Canvas
Dimension
100W x 100H x 5D cm
The authenticity of this work has been confirmed by HVV Architect &Partners. A certificate of authenticity maybe delivered by the Company upon request to the buyer.
Next project | Cần được khắc tên để tưởng nhớ
TP.HCM đang tổ chức cho người dân cả nước góp ý, hiến kế về “Công trình biểu tượng ghi nhận sự chung sức, đồng lòng của người dân vượt qua đại dịch COVID-19” tại TP.HCM ở khu đất số 1 Lý Thái Tổ (phường Vườn Lài).
Theo kiến trúc sư Hồ Viết Vinh,
Đối với đồng bào thành phố đã nằm xuống trong cuộc chiến chống đại dịch cần được tri ân, ghi nhớ một cách trân trọng tại công trình trên bằng cách khắc tên ở công trình. Rất nhiều công trình tưởng niệm trên thế giới đều có khắc tên các nạn nhân như công trình kỷ niệm sự kiện 11-9 ở Mỹ hay trận động đất ở Đường Sơn, Trung Quốc…
Đối với 23.000 đồng bào mất đi cần được nhắc nhớ một cách trang trọng để mọi người còn biết tưởng nhớ đến ai, tri ân ai. Những người đã nằm xuống cho cuộc sống hôm nay thì bất kể họ là ai, không phân biệt, phải được những người hôm nay, thế hệ sau đến công trình tham quan tự lắng đọng, biết ơn mới thể hiện sự nhân văn.

Vui lòng đọc đầy đủ nội dung bài báo tại link này (bấm vào đây).
Next project | Building a Smart and Modern City of Light
The program “Unlimited Connections – Building a City of Light” broadcast on HTV9 provides a comprehensive perspective on the role of lighting in shaping modern and sustainable urban areas.
The story of Saigon’s light—an essential element of life and culture—has been shaped by its tropical climate and a distinctive “nightlife” culture since the city’s earliest days. Lighting not only ensures the safety of living and working spaces but also contributes to the aesthetics and prominence of modern urban architecture. However, uncontrolled use of lighting can lead to energy waste and environmental pollution. The program emphasizes the importance of smart lighting that is appropriate, sufficient, and aesthetically pleasing while minimizing light pollution, aiming to enhance overall visual harmony with the surrounding space. Building a city of light that is exemplary, harmonious, and rich in identity is a collective effort—to make the city brighter, more beautiful, and increasingly civilized.
Urban lighting is not merely about beautification; it also fosters a sense of comfort and relaxation, drawing residents into the city’s nighttime activities, thereby making the urban environment more vibrant and dynamic.
Architect Hồ Viết Vinh
We invite you to watch the program to explore the role of lighting in building smart, modern, and sustainable cities.
Next project | IMMENSE
IMMENSE
Its simplicity and complexity, serves as a portal to the immeasurable – seducing the viewer into the depths of the infinitesimal and the expanse of the limitless. Such a piece transcends its medium, embodying the essence of “Immense” through the poetic interplay of light and shadow, color and form.
Ho Viet Vinh

Acrylic on canvas, Maison d’Art, 2024
Next project | KHỞI NGUỒN

a photo by Vinhho 2025
Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.
Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025
Next project | AURA

Inviting a contemplation of the divine within the mundane, a glimpse into the aura of life itself, forever capturing the transient light and darkness that dance within the soul’s depths.
Ho Viet Vinh


Acrylic on canvas, 130x97cm, Maison de Corail.2024
Next project | FRAGILITY
FRAGILITY
“A sea of swirling blue, evokes the tempestuous depths of the soul, adrift in a world of fleeting beauty and despair. The stark white, a beacon of hope, struggles against the relentless tide of azure, a poignant reminder of the fragility of human existence.”
Ho Viet Vinh



Acrylic on canvas, 130x97cm, Maison d’Art, 2024
Next project | Clay Pottery Gallery

Inspired by Professor Thai Kim Lan’s collection of over 7,000 ceramic artifacts recovered from the Perfume River, the idea was conceived to restore and elevate these artifacts to reflect their true value. All ceramic products originate from the earth and are matured through fire. The intense heat of fire hardens the earth, enabling it to endure the test of time.
To symbolize this tempering quality, dark red painted steel will be used. The interplay of contrasting elements—hot and cold, hard and soft—will be applied in the design language to accentuate the significance of time and place.

Type
Art gallery
Year
2019
Project
Thai Kim Lan Garden house
Team
HVV Artchitect & Partners, Ho Viet Vinh, Tran Thu Ha
Next project | Tự tại
Êm đềm tựa giọt sương tinh khiết gieo mầm an lành.
Can trường cắm cội rễ sâu bền trước bão lũ.
Hoa trôi nở hương thơm giữa dòng nổi sóng, bờ cỏ lặng lẽ tựa mặt hồ thu.
Hương Giang trở thành ngọn đuốc chánh niệm – vừa tỏa sáng tự thân, vừa soi đường dẫn lối.

Next project | Maison des Marais

Supported by AI
Maison des Marais embodies the ethereal dance between the tangible and the intangible. The structure, elevated on stilts, mirrors itself in the serene waters, creating a dialogue with the reflections that blur the boundary between reality and illusion. The thatched roof and wooden textures harmonize with the surrounding marshland, evoking a sense of timelessness and serenity. This architectural poetry captures the essence of nature’s abstraction, where each element, seen and unseen, contributes to a symphony of spatial resonance, reflecting the invisible threads that weave through the fabric of existence.


Supported by AI