

Có nơi nào trong ta chưa hề có mưa! Mưa là một cái cớ để yêu nhau, để nhìn về những hoài niệm và cảm xúc. Talkshow Sắc mưa là giọt cảm xúc rơi vào chính bản thân, để gột rửa, để dẫn lối ta chầm chậm cảm nhận cuộc sống. Thông qua chia sẻ của các diễn giả với góc nhìn kiến trúc, văn thơ, nhạc và họa. Để nhìn ngắm một “chiếc tôi” đáng yêu thông qua tọa đàm này, ta cho mình một trải nghiệm mới, một cảm nhận tâm tính của mưa, và đôi khi là của chính mình…
Ngày 11/5/2024 vừa qua, chuỗi toạ đàm Color & More được thực hiện bởi nhóm Color & More, ấn phẩm KT&ĐS và công ty Paint & More đã mở đầu với chủ đề “Sắc mưa” diễn ra tại OneCoat Studio 458A Điện Biên Phủ, phường 17, quận Bình Thạnh, TP.HCM. Các diễn giả tham gia gồm PGS. TS. KTS. Nguyên Hạnh Nguyên, Bác sĩ CKII Đặng Bảo Ngọc, KTS Hồ Viết Vinh và họa sĩ Việt Anh.
Mời xem Talkshow Sắc mưa qua các nội dung bên dưới:
Next project | Can Gio emotional city

Photo by Vinhho
The goal is to enhance connectivity between Can Gio and neighboring provinces, particularly Vung Tau. As Ho Chi Minh City continues to expand, the demand for infrastructure grows, posing potential risks to Can Gio’s ecological integrity. Special attention is given to strengthening links with the nearby beach resort of Vung Tau, initially through a speedboat network and eventually with the proposed construction of an undersea tunnel.
While the jury found the tunnel proposal highly debatable, they acknowledged that the previously approved masterplan lacked adequate provisions for improving these connections. Team 4 prioritized these links, making them a central focus of their proposal.

Another key aspect of the development proposed by the team is the diversification of tourism activities. These could range from walking or boating excursions through the mangroves to farm visits, beach activities, and trips to nearby provinces made more accessible through the improved transportation links.
The team also presented a project to reclaim land and create two artificial islands off the coast at the eastern and western ends. These islands are envisioned as hubs for diverse tourism activities, offering unique experiences to visitors.

Achieving these objectives will require significant improvements to infrastructure. A high-speed transportation system must be implemented in a way that respects the environment and minimizes pollution, bringing Can Gio closer to nearby development areas.
Freshwater supply is critical for both residents and tourists. A sustainable water collection and recycling system should be established to optimize this valuable resource while preventing water pollution.
The construction of eco-houses will help balance the infrastructural development, ensuring harmony with the natural surroundings. Additionally, all other modes of transportation within the area will be designed to be environmentally friendly.

The project seeks to enhance the quality of life for the residents of Can Gio. This will be accomplished by preserving and upgrading traditional activities such as farming and those along the beach.
Locals will be encouraged to participate in service, trade, and production activities to meet the demands of tourism while maintaining their cultural heritage. Traditional practices will be promoted, enabling those living in the forest, on the beach, or along the river to share their unique ways of life.
Additionally, numerous public spaces and recreational activities will be developed, fostering leisure and entertainment opportunities for both residents and visitors.

The southern area of Can Gio along the beach will be developed with a focus on preserving the connections between the forest and the sea. Six key axes will serve as the foundation for these links: an agricultural production axis, a commercial axis, a festival axis, a handicraft village axis, a traditional market axis, and a public space axis.
This approach ensures that development respects the natural and cultural heritage of the region while creating vibrant and functional spaces for both residents and visitors.

The ultimate aim of this proposal is to evoke and enrich people’s senses and emotions, creating an “emotional city”. Both visitors and locals will be immersed in a symphony of sensory experiences:
They will listen to the soothing sounds of the forest and the rhythmic waves of the beach. They will marvel at breathtaking views of the sea and lush forests, swim in the waves, and feel the textures of the forest’s natural wonders.
The air will carry the refreshing scent of the sea, mingling with the intricate fragrances of the mangrove. They will savor the local flavors, from seafood harvested from the river and sea to traditional delicacies.
Beyond these sensory delights, their emotions will be further deepened by the rich history, vibrant culture, and timeless traditions of Can Gio, making every moment a journey of discovery and connection.

Team 4
- Ho Viet Vinh – Leader Architect, Urban Planner
- Pham Phu Cuong – Architect
- Nguyen Hong Minh – Architect
- Hoang Anh Tu – Architect, Urban Planner
- Pham Anh Tuan – Architect, Urban Planner
- Nguyen Anh Tuan – Architect, Landscape Architect
Team 4, comprised entirely of Vietnamese professionals and led by Architect Ho Viet Vinh, brought a profound vision for the future of Can Gio. The team outlined a series of key objectives, including the preservation of the mangrove ecosystem—both its core and transitional areas—the optimization and development of local production activities, and the protection of water resources from pollution originating from the Saigon-Dong Nai River and the sea.
For their insightful and forward-thinking approach, Team 4 awarded a special mention from the Workshops of Cergy-Pontoise.
Next project | Sóng

Vinhho, Acrylic on canvas, 252x92cm, Maison de Corail reserved, 2025
Những con sóng nối tiếp nhau trườn trên bãi cát vẽ nên những đường cong tự do phơi mình dưới ánh mặt trời.
Sóng muôn hình vạn tướng: thấp cao, nghiêng ngã, cong tròn, méo lệch, yếu mạnh hợp quần tạo nên sắc khí của đại dương.
Cái thể tính bất phân ly tạo nên tính cách riêng biệt của sóng chính là sự tràn đầy. Năng lượng tích tụ vượt lên trăn trở bộn bề, trải qua một cuộc trường chinh đầy gian khó, nay đã gặp bờ để thổ lộ niềm kiêu hãnh.
Ấy vậy mà hình trạng của sóng chợt tan biến, ẩn khuất trong lớp lớp tạo tác liên tục của sự va đập không ngừng nghỉ.
Trong chiều quay biến thiên của sự tồn tại, mọi hình hài đều trở nên mong manh trước sự biến đổi của chính nó.
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh.01122025
Next project | Sự im lặng
Có những điều thoạt nghe thấy trái ngược nhưng khi ngẫm cho thật kỹ thì ta thấy chí lý vô cùng. Người thông thái khuyên ta rằng:
“Đừng nói gì trừ khi bạn đã học được cách im lặng.”

Điều này có nghĩa rằng nếu bạn chưa đủ thời gian để nghĩ suy thật sâu, thật tường tận vấn đề thì lời nói sẽ hời hợt, nông cạn và thiếu sức thuyết phục. Trong ngạn ngữ Việt cũng có câu: “uốn lưỡi bảy lần trước khi nói” là vậy! Cuộc sống gấp gáp, nhịp đập cuồng quay tác động làm cho ta cũng đảo điên theo sự trôi lăn.
Vậy im lặng là ngồi im mặc cho cuộc đời kéo trôi hay sao?
Không hề!
Diễn dịch theo ngôn ngữ đạo là “im lặng hùng tráng”, tịnh khẩu để thân tâm tập trung khai mở năng lượng tuệ, chiếu kiến để thấu đạt vấn đề. Sau khi quán được bản chất sự vật, hiện tượng ta sẽ dễ dàng hiểu và minh giải được căn nguyên của nó. Từ đó ngôn từ của ta sẽ chuyên chở được đầy đủ thể, tướng và dụng để lời nói trở nên có phẩm chất. Ông bà ta thường chê những lời nói “sáo rỗng” nghĩa là không có phẩm chất, chỉ là đùa vui vậy thôi.
Để im lặng đạt đến sự hùng tráng mà không phải câm lặng là cả một quá trình tu thân và hiểu đạo. Người tu thân phải buông bỏ được tà kiến để thấy được tánh không của vạn pháp mà ngay cả thân và tâm ta cũng do duyên hợp nên bản tánh là không, giả danh và hư dối.
Thấy được như vậy thì ta sẽ hoà làm một với vấn đề mà ta muốn biết nên ta sẽ hiểu nó như nó đã là. Khi đó ta sẽ thông đạt thực tướng để nói những điều nên nói và những điều nên im lặng.
Hồ Viết Vinh.15012026
Next project | Majestic Hotel Renovation

Established by the Hui-Bon-Hoa Company (owned by a Chinese-Vietnamese businessman known as Uncle Hoa), the hotel is located at the corner of Catinat Street (now Dong Khoi Street) and Quai de Belgique Street (now Ton Duc Thang Street). Designed in the popular baroque architectural style of the time, the hotel became one of Saigon’s most elegant and impressive buildings upon its completion in 1925.
The Majestic initially had three stories and 44 bedrooms, as per the original design by a French architect. In 1948, the Indochina Tourism and Exhibition Department, led by the Frenchman Franchini Mathieu, purchased the ground and first floors of the hotel and leased 44 rooms for 30 years.
The hotel was officially rated as a five-star establishment in 2007. In July 2011, construction began on two new towers along Nguyen Hue Street, adding 353 rooms to the hotel.
However, over time, the usage of the space and the integration of modern equipment have diminished the building’s original value. The goal of the redesign and renovation is to restore its luxury and evoke the essence of the famous Indochinese architectural style, reminiscent of old Saigon.
Next project | Self portrait

Next project | Cold mountain

Mây khua bóng nước
hoen màu tóc,
Núi đội phong sương
rát lạnh người.
Clouds tarnish water’s mirror.
hair’s hue turns pale,
Mountains wear frost and gale
a piercing chill prevails.
Ho Viet Vinh 251025
Next project | Frank O Gehry (1929-2025)
“Artists dismiss me as an architect, so I am not in their box, and architects dismiss me as an artist, so I’m not in their box. I don’t know whose box I’m in, and I don’t really care.”
Frank O Gehry

Vinhho, Acrylic on canvas, 100x100cm, Maison d’Art, 2025
Next project | Talkshow SẮC MƯA


Có nơi nào trong ta chưa hề có mưa! Mưa là một cái cớ để yêu nhau, để nhìn về những hoài niệm và cảm xúc. Talkshow Sắc mưa là giọt cảm xúc rơi vào chính bản thân, để gột rửa, để dẫn lối ta chầm chậm cảm nhận cuộc sống. Thông qua chia sẻ của các diễn giả với góc nhìn kiến trúc, văn thơ, nhạc và họa. Để nhìn ngắm một “chiếc tôi” đáng yêu thông qua tọa đàm này, ta cho mình một trải nghiệm mới, một cảm nhận tâm tính của mưa, và đôi khi là của chính mình…
Ngày 11/5/2024 vừa qua, chuỗi toạ đàm Color & More được thực hiện bởi nhóm Color & More, ấn phẩm KT&ĐS và công ty Paint & More đã mở đầu với chủ đề “Sắc mưa” diễn ra tại OneCoat Studio 458A Điện Biên Phủ, phường 17, quận Bình Thạnh, TP.HCM. Các diễn giả tham gia gồm PGS. TS. KTS. Nguyên Hạnh Nguyên, Bác sĩ CKII Đặng Bảo Ngọc, KTS Hồ Viết Vinh và họa sĩ Việt Anh.
Mời xem Talkshow Sắc mưa qua các nội dung bên dưới:
Next project | KHỞI NGUỒN

a photo by Vinhho 2025
Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.
Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025
Next project | Mùa nước nổi

Vinhho, Acrylic on canvas, 92x252cm, Maison d’art Reserved, 2025

mùa nước nổi



