Talkshow SẮC MƯA - Ho Viet Vinh Architect & Partners

Có nơi nào trong ta chưa hề có mưa! Mưa là một cái cớ để yêu nhau, để nhìn về những hoài niệm và cảm xúc. Talkshow Sắc mưa là giọt cảm xúc rơi vào chính bản thân, để gột rửa, để dẫn lối ta chầm chậm cảm nhận cuộc sống. Thông qua chia sẻ của các diễn giả với góc nhìn kiến trúc, văn thơ, nhạc và họa. Để nhìn ngắm một “chiếc tôi” đáng yêu thông qua tọa đàm này, ta cho mình một trải nghiệm mới, một cảm nhận tâm tính của mưa, và đôi khi là của chính mình…

Ngày 11/5/2024 vừa qua, chuỗi toạ đàm Color & More được thực hiện bởi nhóm Color & More, ấn phẩm KT&ĐS và công ty Paint & More đã mở đầu với chủ đề “Sắc mưa” diễn ra tại OneCoat Studio 458A Điện Biên Phủ, phường 17, quận Bình Thạnh, TP.HCM. Các diễn giả tham gia gồm PGS. TS. KTS. Nguyên Hạnh Nguyên, Bác sĩ CKII Đặng Bảo Ngọc, KTS Hồ Viết Vinh và họa sĩ Việt Anh.

Mời xem Talkshow Sắc mưa qua các nội dung bên dưới:

https://www.youtube.com/watch?v=h19TPzpIfbQ
Talkshow #1: Sắc Mưa (phần 1) – Thơ văn
https://www.youtube.com/watch?v=BMxzP_rmLEg
Talkshow #1: Sắc Mưa (phần 2) – Hội hoạ
https://www.youtube.com/watch?v=yBVHW7EvmYU
Talkshow #1: Sắc Mưa (phần 3) – Kiến trúc
https://www.youtube.com/watch?v=fJq4MfpFf7U
Talkshow #1: Sắc Mưa (phần 4) – Âm nhạc

Next project | Huyền sử RÊU

Huyền sử rêu
a photo by Vinhho 2025

Trong lòng phố cổ Gia Hội, nơi mà thời gian như dừng lại, “Huyền sử Rêu” hiện lên như một bức tranh sống động của ký ức.
Rêu xanh mướt, mềm mại như dải lụa, phủ kín những bức tường cổ kính, kể lại câu chuyện của những ngày đã qua. Mỗi lớp rêu như một dòng thơ trầm mặc, mang hồn cốt của quá khứ và hiện tại hòa quyện. Dưới ánh hoàng hôn, rêu trở thành biểu tượng của sự trường tồn, của những giá trị không phai mờ. Như một bức tranh, “Huyền sử Rêu” gợi lên những cảm xúc sâu lắng, những suy tư về sự bất biến và vẻ đẹp ẩn giấu trong từng góc nhỏ của cuộc sống.
Trong không gian ấy, rêu không chỉ là thực vật, mà là một phần của linh hồn phố cổ, một lời thì thầm của thời gian.

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025

Next project | KHỞI NGUỒN

Khởi nguồn
a photo by Vinhho 2025

Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.

Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025

Next project | Nostalgia

“The gentle interplay of light and shadow dances across the room, reminiscent of a fading memory. Each element, from the plush seating to the artful arrangement of books, whispers stories of bygone days. The warmth of wood and fabric envelops the senses, creating a cocoon of comfort and reflection. This harmonious blend of textures and hues captures the essence of nostalgia, a poetic journey through time, where beauty and melancholy coexist in a delicate balance.”

(HVV Archirect & Partners with AI supported)

Next project | INVISIBLE

Invisible

Invisible, Vinhho, Acrylic on canvas, 60×80, Maison de Corail, 2024
The overlapping layers of color create emotional and material depth, symbolizing disintegration and rebirth. The contrast between light and darkness, emphasizes the struggle between hope and suffering, opening up an abstract space rich in philosophical reflections on existence and history.

Next project | IMMENSE

IMMENSE

Its simplicity and complexity, serves as a portal to the immeasurable – seducing the viewer into the depths of the infinitesimal and the expanse of the limitless. Such a piece transcends its medium, embodying the essence of “Immense” through the poetic interplay of light and shadow, color and form.

Ho Viet Vinh

Next project | Self portrait

Self-Portrait, byVinhho, Oil painting, 2023

Next project | Phác thảo Chiến lược Quốc gia chung sống an toàn với lũ lụt tại Huế

Phác thảo Chiến lược Quốc gia chung sống an toàn với lũ lụt tại Huế

Triết lý nền tảng: Chuyển từ tư duy “chống lũ” sang “sống chung với lũ một cách thông minh và an toàn”. Coi nước lũ là một phần của hệ sinh thái và văn hóa Huế, cần được quản lý chứ không thể triệt tiêu.
[Kiến trúc sư – Quy hoạch gia Hồ Viết Vinh]

Bốn Trụ Cột Chiến Lược chính:

1. Trụ cột quy hoạch và hạ tầng thông minh

Mục tiêu: Kiến tạo một không gian sống có khả năng “co giãn” cùng với lũ.

  • Phân vùng rủi ro lũ chi tiết:
    • Lập bản đồ ngập lụt chi tiết đến từng con phố, khu dân cư, dựa trên các kịch bản lũ khác nhau (10 năm, 20 năm, 50 năm, 100 năm).
    • Cấm xây dựng các công trình thiết yếu (bệnh viện, trường học, trung tâm cứu hộ) và khu dân cư mật độ cao trong vùng lũ trũng, sâu.
    • Quy hoạch các “vùng đệm”, “không gian xanh thấm nước” dọc theo sông Hương và các phụ lưu để nước lũ có chỗ tràn vào mà không gây hại cho đô thị.
  • Phát triển hạ tầng “thuận thiên”:
    • Xây dựng “Thành phố bọt biển”: Thay thế bê tông hóa bằng các bề mặt thấm nước (vỉa hè thấm nước, công viên có hồ điều tiết). Khuyến khích các mái nhà xanh, hệ thống thu gom nước mưa.
    • Thiết kế kiến trúc thích ứng: Quy chuẩn xây dựng mới bắt buộc các công trình trong vùng ngập phải có tầng trệt “nổi” hoặc không gian kiên cố để chứa đồ, nâng cao nền nhà, sử dụng vật liệu chịu nước.
  • Hạ tầng giao thông linh hoạt:
    • Phát triển hệ thống giao thông thủy nội đô (thuyền, phà) như một phương tiện chính thức trong mùa lũ.
    • Thiết kế các tuyến đường tránh lũ và cầu vượt lũ.

2. Trụ cột hệ thống cảnh báo sớm và ứng phó hiệu quả

Mục tiêu: Biến mọi người dân thành một “cảm biến” và một “chiến sĩ” cứu hộ tiềm năng.

  • Hiện đại hóa công nghệ dự báo:
    • Lắp đặt mạng lưới trạm đo mưa, mực nước tự động theo thời gian thực.
    • Ứng dụng Trí tuệ Nhân tạo (AI) để phân tích dữ liệu và đưa ra dự báo chính xác hơn về thời điểm, quy mô và phạm vi ngập lụt.
  • Truyền thông cảnh báo đa kênh, dễ hiểu:
    • Cảnh báo không chỉ nói “mưa bao nhiêu mm” mà phải mô tả cụ thể: “Đường Nguyễn Huệ sẽ ngập sâu 0.5m trong 3 giờ tới”, “Khu vực Gia Hội cần sơ tán trước 18h”.
    • Sử dụng SMS, ứng dụng di động, loa phát thanh, và mạng xã hội.
  • Chuẩn bị ứng phó cộng đồng:
    • Thành lập và huấn luyện Đội phản ứng nhanh cấp phường/xã. Mỗi khu phố đều có lực lượng tại chỗ.
    • Xây dựng “Bản đồ an toàn cộng đồng”: Đánh dấu các điểm sơ tán an toàn, điểm có đất cao, lộ trình di chuyển an toàn trong mùa lũ.
    • Trang bị kỹ năng sống sót: Tổ chức các khóa huấn luyện cho người dân về cách di chuyển trong nước lũ, sơ cấp cứu, và sử dụng áo phao.

3. Trụ cột phát triển kinh tế – xã hội bền vững

Mục tiêu: Giảm thiểu thiệt hại kinh tế và đảm bảo an sinh xã hội trong mùa lũ.

  • Bảo hiểm rủi ro thiên tai:
    • Nhà nước và các doanh nghiệp cùng phát triển các gói bảo hiểm lũ lụt phổ cập và có hỗ trợ cho nhà cửa, phương tiện và tài sản của người dân, đặc biệt là các hộ kinh doanh nhỏ.
    • Biến gánh nặng cứu trợ sau lũ thành một cơ chế chia sẻ rủi ro chủ động từ trước.
  • Chuyển đổi mô hình sinh kế:
    • Khuyến khích các mô hình kinh doanh, nông nghiệp có thể thích ứng hoặc tận dụng mùa lũ (du lịch sinh thái mùa nước nổi, nuôi trồng thủy sản theo mùa vụ).
    • Hỗ trợ doanh nghiệp xây dựng kế hoạch kinh doanh mùa lũ: chủ động dự trữ hàng hóa, nâng cao kho bãi, chuyển đổi hình thức kinh doanh trực tuyến tạm thời.

4. Trụ cột nâng cao nhận thức và văn hoá ứng phó

Mục tiêu: Hình thành “GEN sống chung với lũ” trong mỗi người dân và trong cộng đồng.

  • Tích hợp giáo dục vào nhà trường:
    • Đưa kiến thức về lũ lụt, kỹ năng ứng phó và ý thức “thuận thiên” vào chương trình giảng dạy chính khóa từ cấp tiểu học tại Huế.
    • Tổ chức diễn tập phòng chống lũ lụt định kỳ trong trường học.
  • Xây dựng văn hóa “Thuận Thiên”:
    • Tuyên truyền để người dân hiểu rõ “Sống ở Huế là phải biết bơi, biết dự trữ lương thực, và có kế hoạch di chuyển khi có lũ”.
    • Vận động người dân không xả rác ra sông ngòi để tránh tắc nghẽn dòng chảy.

Cơ chế thực thi và giám sát

  • Thành lập Ban Chỉ đạo Quốc gia về Thích ứng với Lũ lụt tại Miền Trung, do một Phó Thủ tướng đứng đầu, với sự tham gia của các Bộ, ngành và chính quyền Thành phố Huế.
  • Ưu tiên ngân sách trung hạn và dài hạn cho chiến lược này, kết hợp với kêu gọi vốn ODA và đầu tư tư nhân vào các dự án hạ tầng thích ứng.
  • Xây dựng cơ chế giám sát và đánh giá độc lập, công khai minh bạch tiến độ và hiệu quả của các dự án.

Kết luận: Chiến lược này không phải là một giấc mơ viển vông, mà là một lộ trình cần thiết để biến Huế từ một “nạn nhân” của lũ lụt trở thành một hình mẫu về “Thành phố Phục hồi” (Resilient City) – nơi con người và thiên nhiên cùng nhau tồn tại và phát triển bền vững.

Dọn lũ lụt trên sông Hương năm 2025

Next project | Zen Garden

Listenning to the rain patio

The Zen garden embodies the essence of nature, situated within a coniferous forest, where it bathes in the morning sunlight and is immersed in the cool breeze of the nearby beach. Visitors move freely within its open space, unbound by fixed positions or traditional frames of reference.
Movement transcends notions of interior and exterior, high and low. Heaven and earth, plants, flowers, and humans merge into one harmonious whole, where every step resonates with the breath of the pure land.

Shadow of Light
Breath of Stone
Reincarnation

Next project | Forest Station

Returning to the forest is like being immersed in pure silence. Each breeze caressing the skin penetrates deep into each cell to wake up the body after a long deep sleep. The breath slowly fills all the skin, making the whole body immersed in the sweetness of heaven and earth. Returning to that place is the way returning your true home.

Returning to the forest is like being immersed in pure silence. Each breeze caressing the skin penetrates deep into each cell to wake up the body after a long deep sleep. The breath slowly fills all the skin, making the whole body immersed in the sweetness of heaven and earth. Returning to that place is the way returning your true home.

Next project | Can Gio emotional city

Can Gio Clam beach panorama
Photo by Vinhho

The goal is to enhance connectivity between Can Gio and neighboring provinces, particularly Vung Tau. As Ho Chi Minh City continues to expand, the demand for infrastructure grows, posing potential risks to Can Gio’s ecological integrity. Special attention is given to strengthening links with the nearby beach resort of Vung Tau, initially through a speedboat network and eventually with the proposed construction of an undersea tunnel.
While the jury found the tunnel proposal highly debatable, they acknowledged that the previously approved masterplan lacked adequate provisions for improving these connections. Team 4 prioritized these links, making them a central focus of their proposal.

Connectivity between Can Gio and neighboring provinces.

Another key aspect of the development proposed by the team is the diversification of tourism activities. These could range from walking or boating excursions through the mangroves to farm visits, beach activities, and trips to nearby provinces made more accessible through the improved transportation links.
The team also presented a project to reclaim land and create two artificial islands off the coast at the eastern and western ends. These islands are envisioned as hubs for diverse tourism activities, offering unique experiences to visitors.

Spatial Development Models

Achieving these objectives will require significant improvements to infrastructure. A high-speed transportation system must be implemented in a way that respects the environment and minimizes pollution, bringing Can Gio closer to nearby development areas.
Freshwater supply is critical for both residents and tourists. A sustainable water collection and recycling system should be established to optimize this valuable resource while preventing water pollution.
The construction of eco-houses will help balance the infrastructural development, ensuring harmony with the natural surroundings. Additionally, all other modes of transportation within the area will be designed to be environmentally friendly.

The project seeks to enhance the quality of life for the residents of Can Gio. This will be accomplished by preserving and upgrading traditional activities such as farming and those along the beach.
Locals will be encouraged to participate in service, trade, and production activities to meet the demands of tourism while maintaining their cultural heritage. Traditional practices will be promoted, enabling those living in the forest, on the beach, or along the river to share their unique ways of life.
Additionally, numerous public spaces and recreational activities will be developed, fostering leisure and entertainment opportunities for both residents and visitors.

The southern area of Can Gio along the beach will be developed with a focus on preserving the connections between the forest and the sea. Six key axes will serve as the foundation for these links: an agricultural production axis, a commercial axis, a festival axis, a handicraft village axis, a traditional market axis, and a public space axis.
This approach ensures that development respects the natural and cultural heritage of the region while creating vibrant and functional spaces for both residents and visitors.

The ultimate aim of this proposal is to evoke and enrich people’s senses and emotions, creating an “emotional city”. Both visitors and locals will be immersed in a symphony of sensory experiences:
They will listen to the soothing sounds of the forest and the rhythmic waves of the beach. They will marvel at breathtaking views of the sea and lush forests, swim in the waves, and feel the textures of the forest’s natural wonders.
The air will carry the refreshing scent of the sea, mingling with the intricate fragrances of the mangrove. They will savor the local flavors, from seafood harvested from the river and sea to traditional delicacies.
Beyond these sensory delights, their emotions will be further deepened by the rich history, vibrant culture, and timeless traditions of Can Gio, making every moment a journey of discovery and connection.

Team 4

  • Ho Viet Vinh – Leader Architect, Urban Planner
  • Pham Phu Cuong – Architect
  • Nguyen Hong Minh – Architect
  • Hoang Anh Tu – Architect, Urban Planner
  • Pham Anh Tuan – Architect, Urban Planner
  • Nguyen Anh Tuan – Architect, Landscape Architect

Team 4, comprised entirely of Vietnamese professionals and led by Architect Ho Viet Vinh, brought a profound vision for the future of Can Gio. The team outlined a series of key objectives, including the preservation of the mangrove ecosystem—both its core and transitional areas—the optimization and development of local production activities, and the protection of water resources from pollution originating from the Saigon-Dong Nai River and the sea.
For their insightful and forward-thinking approach, Team 4 awarded a special mention from the Workshops of Cergy-Pontoise.