
Established by the Hui-Bon-Hoa Company (owned by a Chinese-Vietnamese businessman known as Uncle Hoa), the hotel is located at the corner of Catinat Street (now Dong Khoi Street) and Quai de Belgique Street (now Ton Duc Thang Street). Designed in the popular baroque architectural style of the time, the hotel became one of Saigon’s most elegant and impressive buildings upon its completion in 1925.
The Majestic initially had three stories and 44 bedrooms, as per the original design by a French architect. In 1948, the Indochina Tourism and Exhibition Department, led by the Frenchman Franchini Mathieu, purchased the ground and first floors of the hotel and leased 44 rooms for 30 years.
The hotel was officially rated as a five-star establishment in 2007. In July 2011, construction began on two new towers along Nguyen Hue Street, adding 353 rooms to the hotel.
However, over time, the usage of the space and the integration of modern equipment have diminished the building’s original value. The goal of the redesign and renovation is to restore its luxury and evoke the essence of the famous Indochinese architectural style, reminiscent of old Saigon.
Next project | Maison des Marais

Supported by AI
Maison des Marais embodies the ethereal dance between the tangible and the intangible. The structure, elevated on stilts, mirrors itself in the serene waters, creating a dialogue with the reflections that blur the boundary between reality and illusion. The thatched roof and wooden textures harmonize with the surrounding marshland, evoking a sense of timelessness and serenity. This architectural poetry captures the essence of nature’s abstraction, where each element, seen and unseen, contributes to a symphony of spatial resonance, reflecting the invisible threads that weave through the fabric of existence.


Supported by AI
Next project | Maison de L’eau
Nestled gracefully above tranquil waters, Maison de l’Eau embodies the harmonious blend of modern architecture and nature. Its unique curved design, crafted from warm wood, invites sunlight to dance through expansive windows, offering breathtaking views of the surrounding forest. This serene retreat not only provides a peaceful sanctuary but also celebrates sustainable living, encouraging a deep connection with the environment. Maison de l’Eau stands as a testament to the beauty of simplicity, where every curve and corner reflects the gentle flow of nature, creating a perfect balance between comfort and elegance.


Next project | Cold mountain

Mây khua bóng nước
hoen màu tóc,
Núi đội phong sương
rát lạnh người.
Clouds tarnish water’s mirror.
hair’s hue turns pale,
Mountains wear frost and gale
a piercing chill prevails.
Ho Viet Vinh 251025
Next project | Kiến trúc và phẩm giá

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh (Đêm giao thừa đón Xuân Ất Tỵ 2025 tại Cố đô Huế)
Trong bối cảnh hiện nay khi thế giới đang đối mặt với những thách thức lớn về môi trường, biến đổi khí hậu và sự phát triển bền vững, giá trị phổ quát của kiến trúc chính là nâng cao phẩm giá của con người trong mối tương quan với thiên nhiên. Phẩm giá này được tạo dựng dựa trên các nền tảng sau:
- Kiến trúc là cầu nối giữa con người và thiên nhiên: Kiến trúc không chỉ là việc tạo ra những công trình để che chở con người mà còn là cách để con người kết nối với thiên nhiên một cách hài hòa. Thiết kế kiến trúc tốt phải tôn trọng và phản ánh mối quan hệ tự nhiên giữa con người và môi trường, thay vì tách biệt hoặc đối đầu với thiên nhiên.
- Nâng cao phẩm giá con người: Kiến trúc có khả năng nâng cao chất lượng cuộc sống và phẩm giá con người thông qua việc tạo ra những không gian đẹp, tiện nghi và ý nghĩa. Một công trình kiến trúc tốt không chỉ đáp ứng nhu cầu vật chất mà còn nuôi dưỡng tinh thần, cảm xúc và nhận thức của con người.
- Thiên nhiên là nguồn cảm hứng vô tận: Thiên nhiên không chỉ là yếu tố cần được bảo vệ mà còn là nguồn cảm hứng vô tận cho kiến trúc. Các nguyên tắc tự nhiên như sự cân bằng, đa dạng và thích ứng có thể được áp dụng vào thiết kế. Kiến trúc tương lai cần học hỏi từ thiên nhiên để tạo ra các giải pháp bền vững và hiệu quả.
- Kiến trúc bền vững là trách nhiệm đạo đức: Trong bối cảnh biến đổi khí hậu và suy thoái môi trường, kiến trúc có trách nhiệm đạo đức trong việc bảo vệ thiên nhiên và giảm thiểu tác động tiêu cực. Kiến trúc bền vững không chỉ là xu hướng mà còn là sự cần thiết để đảm bảo tương lai cho các thế hệ sau.
- Kiến trúc tương lai chính là tạo dựng sự hài hòa giữa con người, thiên nhiên và công nghệ: Kiến trúc tương lai cần kết hợp hài hòa giữa nhu cầu của con người, sự tôn trọng thiên nhiên và ứng dụng công nghệ tiên tiến. Công nghệ không nên là yếu tố thống trị mà là công cụ để hỗ trợ con người sống hòa hợp với thiên nhiên.
Kiến trúc tương lai cần đặt con người và thiên nhiên vào trung tâm, từ đó tạo ra những không gian không chỉ đẹp và tiện nghi mà còn bền vững, nhân văn và giàu ý nghĩa. Đây không chỉ là mục tiêu của kiến trúc mà còn là trách nhiệm của toàn xã hội trong việc xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn.
Next project | Cảnh quan bản địa



Những vệt cắt của địa tầng cảnh quan tạo cho vùng đất một tính cách riêng biệt mang âm hưởng bản địa.
Những khối đá ủ mình trong đất được ôm ấp và tâm tình với bóng đêm và làm bạn với những quân đoàn mối và côn trùng.
Những gốc dương xỉ cổ đại sần sùi, gân guốc chạm mặt ngã nghiêng hứng giọt nắng của trời để ngập ngụa trong màu xanh mơn mởn của tàng lá.
Cả ba dạng hình thái của sự sống cùng hội tụ để tạo nên ý niệm cảnh quan bản địa nơi vùng đất đầy gió và mây này.
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh.06122025
Next project | Frank O Gehry (1929-2025)
“Artists dismiss me as an architect, so I am not in their box, and architects dismiss me as an artist, so I’m not in their box. I don’t know whose box I’m in, and I don’t really care.”
Frank O Gehry

Vinhho, Acrylic on canvas, 100x100cm, Maison d’Art, 2025
Next project | Maison de la LUNE
Maison de la Lune embodies a poetic interplay between architecture and nature, where the invisible space reflects upon the surface of existence. The fluid curves of the structure mirror the organic forms of the surrounding environment, creating a harmonious dialogue between the built and the natural. The expansive glass panels invite the outside in, blurring the boundaries between interior and exterior. Light and shadow dance across the surfaces, evoking a sense of tranquility and introspection. This architectural masterpiece is a serene sanctuary, a place where the essence of nature is captured and reflected, offering a contemplative retreat from the chaos of the world.



HVV Architect & Partners with AI supported
Next project | MELALEUCA Forest
Một lối mòn hun hút dấu mình trong màu xanh thẳm cuối cùng của cánh rừng Tràm.
Chẳng ai có thể biết cuối con đường sẽ dẫn đến đâu,
ấy thế mà vẫn mang trong sự bí ẩn và quyến rũ đến kỳ lạ.
Mong manh luôn là lằn ranh giữa thăng hoa và lụi tàn:
ở đó vẻ đẹp xuất hiện.

Vinhho, 120x80cm, Acrylic on canvas, Maison d’Art@2025
A trail, vanishing into the deepest green at the far end of the Melaleuca forest.
None can tell for certain where it might lead, and yet it holds within itself a most singular charm and mystery.
How delicate is the line between flourishing and decay:
it is there that beauty reveals itself.

Next project | Moon

Vinhho, Oil on canvas, 45x55cm, Maison de Corail reserved, 2025
Next project | KHỞI NGUỒN

a photo by Vinhho 2025
Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.
Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025



