Established by the Hui-Bon-Hoa Company (owned by a Chinese-Vietnamese businessman known as Uncle Hoa), the hotel is located at the corner of Catinat Street (now Dong Khoi Street) and Quai de Belgique Street (now Ton Duc Thang Street). Designed in the popular baroque architectural style of the time, the hotel became one of Saigon’s most elegant and impressive buildings upon its completion in 1925.
The Majestic initially had three stories and 44 bedrooms, as per the original design by a French architect. In 1948, the Indochina Tourism and Exhibition Department, led by the Frenchman Franchini Mathieu, purchased the ground and first floors of the hotel and leased 44 rooms for 30 years.
The hotel was officially rated as a five-star establishment in 2007. In July 2011, construction began on two new towers along Nguyen Hue Street, adding 353 rooms to the hotel.
However, over time, the usage of the space and the integration of modern equipment have diminished the building’s original value. The goal of the redesign and renovation is to restore its luxury and evoke the essence of the famous Indochinese architectural style, reminiscent of old Saigon.

Next project | Naked Garden

A symphony of earth and water that whispers of hidden desires. This enchanting scene blurs the line between reality and illusion, inviting the viewer into a realm of sublime beauty. The interplay of light and shadow evokes a sense of eternal mystery, reflecting the poet’s fascination with the ephemeral and the divine. It is a mesmerizing vision of a garden stripped bare, revealing the seductive essence of nature’s true form.

Naked Garden
HVV Architect & Partners with AI supported

Next project | VINHHO Studio

HVV Architect & Partners, supported by AI

Sắc kia ai vắt lên trời,
Nửa chìm trong nước,
Nửa phơi nắng vàng.

Ho Viet Vinh

Next project | Moon

Moon
Vinhho, Oil on canvas, 45x55cm, Maison de Corail reserved, 2025

Next project | Thien An Community Park

Thien An Community Park, Hue symbolizes the exchange process among communities settling in a new land. They bring with them vast knowledge, unique customs, and aspirations to build a life in this new place. The community serves as a space for openness, exchange, learning, and growth. The process of convergence, interaction, and experimentation among these communities has shaped a distinctive character for the culture of the historic ancient capital.

COMMUNITY PARK represents the exchange process between communities coming to a new land to settle down and live. They bring a lot of knowledge, customs and ambitions to create a life in the new land. Community is the space for them to open up, exchange, learn and grow. The process of agglomeration, interference and experimentation between communities has molded a new character for the culture of the historic ancient capital.

The park recreates the process of community formation through five main spaces:

  • Meeting Space
  • Exchange Space
  • Agglomeration Space
  • Experimental Space
  • Performance Space

Each space embodies a unique form and function, representing a distinct stage in the process of community and cultural exchange.

Next project | Peacefulness

Vinhho, Acrylic on canvas, 160x160cm, Maison d’Art, 2024

Next project | Vietnam Traditional Architecture & Art

The Vietnam Traditional Architecture and Art Gallery features buildings representing the three regions of Vietnam: Hanoi, Hue, and Saigon. Selected works showcase the quintessential artistic values of Dai Viet culture (Northern region), Champa culture (Central region), and Oc Eo culture (Southern region).
Architectural types include communal houses, temples, pagodas, palaces, tomb houses, and traditional homes, crafted from materials such as wood, stone, and terracotta. In addition to architectural works, the gallery space also exhibits wood carvings, stone sculptures, and intricate decorative details.

Type
Art gallery
Year
2015
Location
University of Architecture of Ho Chi Minh City
Team
Ho Viet Vinh
Mai Que Vu

Next project | Manifesto 2026

Tuyên ngôn năm 2026 – “HVV Architect & Partners tin rằng kiến trúc không bắt đầu từ hình khối, mà bắt đầu từ bầu không khí.”

Một không gian chỉ thực sự có giá trị khi nó chạm đến ký ức, văn hoá và chiều sâu nội tâm của con người.”
Chúng tôi theo đuổi một con đường rõ ràng: chạm đến tính bản địa và cá nhân hoá cho từng chi tiết thiết kế để tạo nên sự hoà quyện giữa truyền thống và đương đại.

1. Kiến trúc là sự lắng nghe vùng đất

Mỗi công trình khởi đi từ địa tầng ký ức: khí hậu, ánh sáng, vật liệu, tập quán, nghề thủ công, nhịp sống.
Chúng tôi không sao chép truyền thống. Chúng tôi giải mã tinh thần của nó. Bản địa không phải là hình thức lặp lại, mà là sự tiếp nối của năng lượng nơi chốn trong một hình thái mới.

2. Cá nhân hoá là đạo đức thiết kế

Mỗi khách hàng là một thế giới riêng. Chúng tôi không tạo ra “mẫu nhà đẹp” lặp lại, mà kiến tạo những không gian phản chiếu cá tính, lối sống và khát vọng sống. Cá nhân hoá không dừng ở mặt bằng hay công năng, mà đi vào chi tiết vật liệu, ánh sáng, tỷ lệ, nhịp điệu không gian. Kiến trúc, vì thế, trở thành một chân dung sống.

3. Truyền thống và đương đại không đối lập

Chúng tôi không nhìn truyền thống như quá khứ, cũng không xem đương đại là sự đoạn tuyệt với quá khứ. Truyền thống là chiều sâu. Đương đại là nhịp thở. Khi hai dòng chảy ấy gặp nhau,một bầu không khí mới được sinh ra vừa quen thuộc, vừa khai mở.

4. Kiến trúc – Hội hoạ – Điêu khắc – Thi ca

HVV Architect & Partners vận hành trên bốn không gian:

  • Không gian ở: Kiến trúc
  • Không gian nhìn: Hội hoạ
  • Không gian chạm: Điêu khắc
  • Không gian trong tâm thức: Thi ca

Chúng tôi tin rằng một công trình chỉ hoàn chỉnh khi nó đồng thời chạm vào thân thể và tâm hồn.

5. Bản chất trước hiệu ứng

Chúng tôi không chạy theo hình ảnh gây ấn tượng tức thời. Chúng tôi đi tìm bản chất. Cái cơ bản nếu được thực hiện đến tận cùng sẽ tạo nên sự bền vững và sang trọng thực sự. Sự giản lược, khi đúng chỗ, chính là biểu hiện cao nhất của tinh tế.

6. Kiến trúc như một hành vi hiện sinh

Mỗi công trình là một tuyên ngôn sống. Mỗi dự án là một cuộc đối thoại giữa con người và thời đại.
Trong một thế giới ồn ào và đồng dạng, chúng tôi chọn con đường lặng lẽ nhưng sâu sắc: Kiến tạo những không gian có linh hồn.

HVV Architect & Partners theo đuổi tinh thần Kiến trúc thi ca (Poetry of Architecture): Chạm đến bản địa; Tôn vinh cá tính; Kiến tạo bầu không khí sống.

Next project | Le Ba Dang Memory Space

The landscape architecture of the museum, spanning 16,000 square meters, is itself a full-scale “Lebadang Space” artwork. Paintings, sculptures, installations, and “Space” artworks by the world-renowned artist Lebadang are periodically rotated, with exhibition content and display methods meeting international standards.
The museum brings to life artist Lebadang’s dream of “an immense artwork, a cosmic landscape, a life in harmony with nature, and an eternal vision.” Its location in Hue, Vietnam’s ancient capital, embodies his aspiration for Hue to become the center of Vietnamese contemporary art and culture in the 21st century.

“Đường mòn lối nhỏ  lượn vòng quanh
Trăm hoa đua nở khoe hình sắc 
Thấp thoáng hương quê gió nội đồng
Toàn chân đón cảnh mây trời hiện
Một chốn tiên bồng giữa thế gian.”

“Small paths that revolve around
Hundreds of flowers in bloom
Village hidden behind rice fields
Flying clouds in the sky
What a great place. ”
Architect Ho Viet Vinh

A charcoal sketch by Vinhho on 2007

Le Ba Dang Memory Space reimagines the image of Co Loa as a unique creation of the Vietnamese spirit. Emotions are etched into the landscape like a giant painting. The winding pathways lead us into a vivid tapestry of reality, where people and nature merge as one. The soul finds peace, and emotions flow freely.
Brilliant flowers bloom, birds chirp joyously, the breeze carries drifting clouds, and every element resonates with authentic sounds, drawing our minds back to the dreams of childhood.

“Great architecture can give us hope, great architecture can heal.”

Type
Museum
Year
2019
Location
Huong Thuy, Hue
Team
Ho Viet Vinh, Tran Thanh Hai, Le Van Thoi, Ngo Dang Linh
Civil Engineer
Nam Viet
Contractor
Rickenbach Development and Construction
Interior Designer
Eric Mignagd
Lighting Designer
Elek Co, Ltd
Photographer
Dalo lab
Structural Engineer
Nam Viet

Press
ART REPUBLIK 1, Elitism for all, Spring-Summer 2020

Youtube
LeBaDang Memory Space – Contemporary Art in Hue – An article by Dalo Studio on Youtube via the link.

Next project | Echo

Âm vang núi rừng khắc lộ vòng niên đại
thở vết thời gian.
Vết chạm khắc sâu hoài niệm bản địa,
đưa quá khứ
cùng hiện diện
với cơn lốc của sự biến đổi.

Echo
Vinhho, Wooden carving, Maison d’Art reserved, 2025

Next project | KHỞI NGUỒN

Khởi nguồn
a photo by Vinhho 2025

Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.

Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025