Majestic Hotel Renovation - Ho Viet Vinh Architect & Partners

Established by the Hui-Bon-Hoa Company (owned by a Chinese-Vietnamese businessman known as Uncle Hoa), the hotel is located at the corner of Catinat Street (now Dong Khoi Street) and Quai de Belgique Street (now Ton Duc Thang Street). Designed in the popular baroque architectural style of the time, the hotel became one of Saigon’s most elegant and impressive buildings upon its completion in 1925.
The Majestic initially had three stories and 44 bedrooms, as per the original design by a French architect. In 1948, the Indochina Tourism and Exhibition Department, led by the Frenchman Franchini Mathieu, purchased the ground and first floors of the hotel and leased 44 rooms for 30 years.
The hotel was officially rated as a five-star establishment in 2007. In July 2011, construction began on two new towers along Nguyen Hue Street, adding 353 rooms to the hotel.
However, over time, the usage of the space and the integration of modern equipment have diminished the building’s original value. The goal of the redesign and renovation is to restore its luxury and evoke the essence of the famous Indochinese architectural style, reminiscent of old Saigon.

Next project | KHỞI NGUỒN

Khởi nguồn
a photo by Vinhho 2025

Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.

Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025

Next project | Phác thảo Chiến lược Quốc gia chung sống an toàn với lũ lụt tại Huế

Phác thảo Chiến lược Quốc gia chung sống an toàn với lũ lụt tại Huế

Triết lý nền tảng: Chuyển từ tư duy “chống lũ” sang “sống chung với lũ một cách thông minh và an toàn”. Coi nước lũ là một phần của hệ sinh thái và văn hóa Huế, cần được quản lý chứ không thể triệt tiêu.
[Kiến trúc sư – Quy hoạch gia Hồ Viết Vinh]

Bốn Trụ Cột Chiến Lược chính:

1. Trụ cột quy hoạch và hạ tầng thông minh

Mục tiêu: Kiến tạo một không gian sống có khả năng “co giãn” cùng với lũ.

  • Phân vùng rủi ro lũ chi tiết:
    • Lập bản đồ ngập lụt chi tiết đến từng con phố, khu dân cư, dựa trên các kịch bản lũ khác nhau (10 năm, 20 năm, 50 năm, 100 năm).
    • Cấm xây dựng các công trình thiết yếu (bệnh viện, trường học, trung tâm cứu hộ) và khu dân cư mật độ cao trong vùng lũ trũng, sâu.
    • Quy hoạch các “vùng đệm”, “không gian xanh thấm nước” dọc theo sông Hương và các phụ lưu để nước lũ có chỗ tràn vào mà không gây hại cho đô thị.
  • Phát triển hạ tầng “thuận thiên”:
    • Xây dựng “Thành phố bọt biển”: Thay thế bê tông hóa bằng các bề mặt thấm nước (vỉa hè thấm nước, công viên có hồ điều tiết). Khuyến khích các mái nhà xanh, hệ thống thu gom nước mưa.
    • Thiết kế kiến trúc thích ứng: Quy chuẩn xây dựng mới bắt buộc các công trình trong vùng ngập phải có tầng trệt “nổi” hoặc không gian kiên cố để chứa đồ, nâng cao nền nhà, sử dụng vật liệu chịu nước.
  • Hạ tầng giao thông linh hoạt:
    • Phát triển hệ thống giao thông thủy nội đô (thuyền, phà) như một phương tiện chính thức trong mùa lũ.
    • Thiết kế các tuyến đường tránh lũ và cầu vượt lũ.

2. Trụ cột hệ thống cảnh báo sớm và ứng phó hiệu quả

Mục tiêu: Biến mọi người dân thành một “cảm biến” và một “chiến sĩ” cứu hộ tiềm năng.

  • Hiện đại hóa công nghệ dự báo:
    • Lắp đặt mạng lưới trạm đo mưa, mực nước tự động theo thời gian thực.
    • Ứng dụng Trí tuệ Nhân tạo (AI) để phân tích dữ liệu và đưa ra dự báo chính xác hơn về thời điểm, quy mô và phạm vi ngập lụt.
  • Truyền thông cảnh báo đa kênh, dễ hiểu:
    • Cảnh báo không chỉ nói “mưa bao nhiêu mm” mà phải mô tả cụ thể: “Đường Nguyễn Huệ sẽ ngập sâu 0.5m trong 3 giờ tới”, “Khu vực Gia Hội cần sơ tán trước 18h”.
    • Sử dụng SMS, ứng dụng di động, loa phát thanh, và mạng xã hội.
  • Chuẩn bị ứng phó cộng đồng:
    • Thành lập và huấn luyện Đội phản ứng nhanh cấp phường/xã. Mỗi khu phố đều có lực lượng tại chỗ.
    • Xây dựng “Bản đồ an toàn cộng đồng”: Đánh dấu các điểm sơ tán an toàn, điểm có đất cao, lộ trình di chuyển an toàn trong mùa lũ.
    • Trang bị kỹ năng sống sót: Tổ chức các khóa huấn luyện cho người dân về cách di chuyển trong nước lũ, sơ cấp cứu, và sử dụng áo phao.

3. Trụ cột phát triển kinh tế – xã hội bền vững

Mục tiêu: Giảm thiểu thiệt hại kinh tế và đảm bảo an sinh xã hội trong mùa lũ.

  • Bảo hiểm rủi ro thiên tai:
    • Nhà nước và các doanh nghiệp cùng phát triển các gói bảo hiểm lũ lụt phổ cập và có hỗ trợ cho nhà cửa, phương tiện và tài sản của người dân, đặc biệt là các hộ kinh doanh nhỏ.
    • Biến gánh nặng cứu trợ sau lũ thành một cơ chế chia sẻ rủi ro chủ động từ trước.
  • Chuyển đổi mô hình sinh kế:
    • Khuyến khích các mô hình kinh doanh, nông nghiệp có thể thích ứng hoặc tận dụng mùa lũ (du lịch sinh thái mùa nước nổi, nuôi trồng thủy sản theo mùa vụ).
    • Hỗ trợ doanh nghiệp xây dựng kế hoạch kinh doanh mùa lũ: chủ động dự trữ hàng hóa, nâng cao kho bãi, chuyển đổi hình thức kinh doanh trực tuyến tạm thời.

4. Trụ cột nâng cao nhận thức và văn hoá ứng phó

Mục tiêu: Hình thành “GEN sống chung với lũ” trong mỗi người dân và trong cộng đồng.

  • Tích hợp giáo dục vào nhà trường:
    • Đưa kiến thức về lũ lụt, kỹ năng ứng phó và ý thức “thuận thiên” vào chương trình giảng dạy chính khóa từ cấp tiểu học tại Huế.
    • Tổ chức diễn tập phòng chống lũ lụt định kỳ trong trường học.
  • Xây dựng văn hóa “Thuận Thiên”:
    • Tuyên truyền để người dân hiểu rõ “Sống ở Huế là phải biết bơi, biết dự trữ lương thực, và có kế hoạch di chuyển khi có lũ”.
    • Vận động người dân không xả rác ra sông ngòi để tránh tắc nghẽn dòng chảy.

Cơ chế thực thi và giám sát

  • Thành lập Ban Chỉ đạo Quốc gia về Thích ứng với Lũ lụt tại Miền Trung, do một Phó Thủ tướng đứng đầu, với sự tham gia của các Bộ, ngành và chính quyền Thành phố Huế.
  • Ưu tiên ngân sách trung hạn và dài hạn cho chiến lược này, kết hợp với kêu gọi vốn ODA và đầu tư tư nhân vào các dự án hạ tầng thích ứng.
  • Xây dựng cơ chế giám sát và đánh giá độc lập, công khai minh bạch tiến độ và hiệu quả của các dự án.

Kết luận: Chiến lược này không phải là một giấc mơ viển vông, mà là một lộ trình cần thiết để biến Huế từ một “nạn nhân” của lũ lụt trở thành một hình mẫu về “Thành phố Phục hồi” (Resilient City) – nơi con người và thiên nhiên cùng nhau tồn tại và phát triển bền vững.

Dọn lũ lụt trên sông Hương năm 2025

Next project | Maison des Marais

Maison de Marais
Supported by AI

Maison des Marais embodies the ethereal dance between the tangible and the intangible. The structure, elevated on stilts, mirrors itself in the serene waters, creating a dialogue with the reflections that blur the boundary between reality and illusion. The thatched roof and wooden textures harmonize with the surrounding marshland, evoking a sense of timelessness and serenity. This architectural poetry captures the essence of nature’s abstraction, where each element, seen and unseen, contributes to a symphony of spatial resonance, reflecting the invisible threads that weave through the fabric of existence.

Maison de Marais
Supported by AI

Next project | Vertical Green Highrise

Vertical Green Highrise
The high-class Condotel hotel complex seamlessly integrates with the scenic landscape of Cap Saint-Jacques beach, connecting the coast with surrounding urban public activities to create an alluring destination for tourists and residents alike.

This open space, offering a variety of services, will serve as a vibrant public hub where shopping, entertainment, relaxation, and leisure activities take place around. The complex, consisting of two towers—one 40 stories tall and the other 10 stories with service podiums—spans a total usable area of 130,000 square meters, adding energy and dynamism to Cap Saint-Jacques beach city.

The active spaces, featuring panoramic sea views, foster a harmonious connection between the buildings and the stunning surrounding landscape. All functional areas are designed to be open, filled with natural light, greenery, and a sense of unity with the blue sky and deep ocean. A system of plazas, flower gardens, cascading waterfalls, and vertical green walls enhances the project’s appeal, creating a unique and inviting environment.

Type
Highrise tower
Year
2016
Location
Cap Saint jaques
Team
Ho Viet Vinh
Pham Tu

Next project | The PIG House

Concept design

Ancient Greek legend has it that the pig was the favorite animal of Demeter – goddess of crops and farming on earth. This was the holiest god for the Greeks. Since ancient times, people have used pigs to sacrifice this goddess. The magical transformation that turns humans into pigs appears in many myths, such as in Homer’s epic Odysseus. In this story, the crew of the hero ship was turned into pigs by the goddess Circe. Pig is one of the 12 animals that represent the 12-year cycle of Dizhi of China, Vietnam, Japan, Korea, North Korea and many other countries in Asia. It is associated with the Zodiac Pig. Those who believe in Chinese astrology have always attached pig characteristics to people born in the year of the Pig. Those born in this year are often considered lucky and have a prosperous and leisurely life. PIG House is life within and beyond the form of this animist.

PIG House Model

Next project | Danh hoạ Hồ Hữu Thủ

Sister’s talk, 2013 | Hồ Hữu Thủ
Trừu tượng | Hồ Hữu Thủ

Cơ duyên cho Tôi gặp và hóng chuyện với danh hoạ Hồ Hữu Thủ: là một trong những tên tuổi hàng đầu của nền mỹ thuật Việt Nam.
Thế giới nghệ thuật của ông là sự kết hợp độc đáo giữa các hình tượng quen thuộc: thiếu nữ – hoa sen – mảnh trăng. Những hình ảnh này không đơn thuần là miêu tả hiện thực, mà đã được chọn lọc và biến thành những biểu tượng mang vẻ đẹp tinh khiết, hồn nhiên trong một không gian vừa thực vừa siêu thực.

Ghé thăm triển lãm “Hội hoạ trừu tượng Cha và Con” tại TAA Gallery, Tôi như được gặp lại phong thái nho nhã pha lẫn minh triết nơi Ông.

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh 21.10.2025 (Viết từ TAA Gallery)

Next project | Architecture and Fine Arts during the reign of Khai Dinh, a historical perspective

Architecture of each nation evolves and develops along a historical trajectory. Particularly, royal architecture establishes solid foundations refined over time, becoming the formal language through which art thrives. Each dynasty selects its own stylistic language as a benchmark for evaluation and a marker of its era.
The selective inheritance across dynasties shapes the orthodox architectural tradition. This tradition adheres to strict principles of form-making, setting standards that serve as measures of artistic creativity. However, the end of each dynasty invariably signifies adaptations to external influences. Ultimately, the flow of architecture is once again reshaped and renewed, continuing its progression.

Khai Dinh tomb. Source: @molon.de

Emperor Khai Dinh utilized to infuse a sense of national identity into the architectural and artistic works of the royal court. These projects, executed during the late Nguyen dynasty, reflect a deliberate effort to adapt proactively to the changing circumstances.

Nearly a century later, the art of ceramic mosaic from the Khai Dinh era continues to flourish in temples, pagodas, shrines, and tombs.

To read the full research article below.

Next project | Thien An Community Park

Thien An Community Park, Hue symbolizes the exchange process among communities settling in a new land. They bring with them vast knowledge, unique customs, and aspirations to build a life in this new place. The community serves as a space for openness, exchange, learning, and growth. The process of convergence, interaction, and experimentation among these communities has shaped a distinctive character for the culture of the historic ancient capital.

COMMUNITY PARK represents the exchange process between communities coming to a new land to settle down and live. They bring a lot of knowledge, customs and ambitions to create a life in the new land. Community is the space for them to open up, exchange, learn and grow. The process of agglomeration, interference and experimentation between communities has molded a new character for the culture of the historic ancient capital.

The park recreates the process of community formation through five main spaces:

  • Meeting Space
  • Exchange Space
  • Agglomeration Space
  • Experimental Space
  • Performance Space

Each space embodies a unique form and function, representing a distinct stage in the process of community and cultural exchange.

Next project | A site visit in Can Tho city

Next project | Triumph

Triumph

The interplay of deep reds and blues evokes a cosmic dance, where the intangible whispers its presence across the surface of being. This visual symphony captures the essence of triumph, a celebration of the invisible forces shaping reality. The textures and hues blend seamlessly, creating a sense of depth that invites contemplation. It is a portrayal of the silent dialogue between the visible and the invisible, a testament to the power of abstract art to reveal the profound mysteries of the universe.

Triumph
Acrylic on canvas, 1.8×1.8m, Maison d’Art, 2024