
Established by the Hui-Bon-Hoa Company (owned by a Chinese-Vietnamese businessman known as Uncle Hoa), the hotel is located at the corner of Catinat Street (now Dong Khoi Street) and Quai de Belgique Street (now Ton Duc Thang Street). Designed in the popular baroque architectural style of the time, the hotel became one of Saigon’s most elegant and impressive buildings upon its completion in 1925.
The Majestic initially had three stories and 44 bedrooms, as per the original design by a French architect. In 1948, the Indochina Tourism and Exhibition Department, led by the Frenchman Franchini Mathieu, purchased the ground and first floors of the hotel and leased 44 rooms for 30 years.
The hotel was officially rated as a five-star establishment in 2007. In July 2011, construction began on two new towers along Nguyen Hue Street, adding 353 rooms to the hotel.
However, over time, the usage of the space and the integration of modern equipment have diminished the building’s original value. The goal of the redesign and renovation is to restore its luxury and evoke the essence of the famous Indochinese architectural style, reminiscent of old Saigon.
Next project | Self-portrait

Self portrait
Vinhho
Acrylic on canvas
80x120cm
Maison d’Art
2025

Next project | Thien An Community Park
Thien An Community Park, Hue symbolizes the exchange process among communities settling in a new land. They bring with them vast knowledge, unique customs, and aspirations to build a life in this new place. The community serves as a space for openness, exchange, learning, and growth. The process of convergence, interaction, and experimentation among these communities has shaped a distinctive character for the culture of the historic ancient capital.

The park recreates the process of community formation through five main spaces:
- Meeting Space
- Exchange Space
- Agglomeration Space
- Experimental Space
- Performance Space
Each space embodies a unique form and function, representing a distinct stage in the process of community and cultural exchange.
Next project | Ruộng thức
Bước đi trên thửa ruộng, một bên đang chín vàng và một bên tuổi mười sáu, lòng như bước vào một ngã rẽ thời gian. Vựa lúa đồng bằng không ngủ để mang thóc gạo đến các hải cảng, để chuyển đến nơi cần đến. Vậy mà nó không một khoảng lặng nghỉ ngơi giữa các mùa vụ để hồi sinh. Ngày xưa, người dân cho đất nghỉ sau các mùa vụ canh tác; thế mà giờ đây nó phải đầu tắt mặt tối, phải gồng gánh sức nặng của mưu sinh. Một khi không được nghỉ ngơi vào mùa nước tràn đồng thì đất sẽ suy kiệt do không ngậm được phù sa, cái thưở mùa nước nổi cả đồng bằng như vào một ngày hội lớn: sự tất bật tạm lắng lại để tiếng cười và tiếng thở của đất được rền vang và hồi phục. Giờ đây, đến mùa nước nổi, cánh đồng vẫn vậy, nước không tràn qua đê bao bảo vệ mùa vụ. Dòng phù sa được ví như dòng sữa mẹ nuôi dưỡng vùng Châu thổ thì giờ đây đã cuộn cuộn chảy ra biển tạo thành các cù lao, ụ nổi ngăn đường ra biển lớn.
Ruộng thức là trăn trở và tâm sự của một vùng châu thổ trù phú đất ngậm phù sa một thời.
KTS. Hồ Viết Vinh

Next project | Huyền sử RÊU

a photo by Vinhho 2025
Trong lòng phố cổ Gia Hội, nơi mà thời gian như dừng lại, “Huyền sử Rêu” hiện lên như một bức tranh sống động của ký ức.
Rêu xanh mướt, mềm mại như dải lụa, phủ kín những bức tường cổ kính, kể lại câu chuyện của những ngày đã qua. Mỗi lớp rêu như một dòng thơ trầm mặc, mang hồn cốt của quá khứ và hiện tại hòa quyện. Dưới ánh hoàng hôn, rêu trở thành biểu tượng của sự trường tồn, của những giá trị không phai mờ. Như một bức tranh, “Huyền sử Rêu” gợi lên những cảm xúc sâu lắng, những suy tư về sự bất biến và vẻ đẹp ẩn giấu trong từng góc nhỏ của cuộc sống.
Trong không gian ấy, rêu không chỉ là thực vật, mà là một phần của linh hồn phố cổ, một lời thì thầm của thời gian.
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025
Next project | Tự tại
Êm đềm tựa giọt sương tinh khiết gieo mầm an lành.
Can trường cắm cội rễ sâu bền trước bão lũ.
Hoa trôi nở hương thơm giữa dòng nổi sóng, bờ cỏ lặng lẽ tựa mặt hồ thu.
Hương Giang trở thành ngọn đuốc chánh niệm – vừa tỏa sáng tự thân, vừa soi đường dẫn lối.

Next project | Mùa nước nổi

Vinhho, Acrylic on canvas, 92x252cm, Maison d’art Reserved, 2025

mùa nước nổi
Next project | Cần được khắc tên để tưởng nhớ
TP.HCM đang tổ chức cho người dân cả nước góp ý, hiến kế về “Công trình biểu tượng ghi nhận sự chung sức, đồng lòng của người dân vượt qua đại dịch COVID-19” tại TP.HCM ở khu đất số 1 Lý Thái Tổ (phường Vườn Lài).
Theo kiến trúc sư Hồ Viết Vinh,
Đối với đồng bào thành phố đã nằm xuống trong cuộc chiến chống đại dịch cần được tri ân, ghi nhớ một cách trân trọng tại công trình trên bằng cách khắc tên ở công trình. Rất nhiều công trình tưởng niệm trên thế giới đều có khắc tên các nạn nhân như công trình kỷ niệm sự kiện 11-9 ở Mỹ hay trận động đất ở Đường Sơn, Trung Quốc…
Đối với 23.000 đồng bào mất đi cần được nhắc nhớ một cách trang trọng để mọi người còn biết tưởng nhớ đến ai, tri ân ai. Những người đã nằm xuống cho cuộc sống hôm nay thì bất kể họ là ai, không phân biệt, phải được những người hôm nay, thế hệ sau đến công trình tham quan tự lắng đọng, biết ơn mới thể hiện sự nhân văn.

Vui lòng đọc đầy đủ nội dung bài báo tại link này (bấm vào đây).
Next project | Vietnam Traditional Architecture & Art

The Vietnam Traditional Architecture and Art Gallery features buildings representing the three regions of Vietnam: Hanoi, Hue, and Saigon. Selected works showcase the quintessential artistic values of Dai Viet culture (Northern region), Champa culture (Central region), and Oc Eo culture (Southern region).
Architectural types include communal houses, temples, pagodas, palaces, tomb houses, and traditional homes, crafted from materials such as wood, stone, and terracotta. In addition to architectural works, the gallery space also exhibits wood carvings, stone sculptures, and intricate decorative details.
Type
Art gallery
Year
2015
Location
University of Architecture of Ho Chi Minh City
Team
Ho Viet Vinh
Mai Que Vu


Next project | KHỞI NGUỒN

a photo by Vinhho 2025
Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.
Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025
Next project | Maison de L’eau
Nestled gracefully above tranquil waters, Maison de l’Eau embodies the harmonious blend of modern architecture and nature. Its unique curved design, crafted from warm wood, invites sunlight to dance through expansive windows, offering breathtaking views of the surrounding forest. This serene retreat not only provides a peaceful sanctuary but also celebrates sustainable living, encouraging a deep connection with the environment. Maison de l’Eau stands as a testament to the beauty of simplicity, where every curve and corner reflects the gentle flow of nature, creating a perfect balance between comfort and elegance.





