“Harvest, the golden hues evoke the poetic allure of a ripe field. The textured amber expanse whispers of abundance and the cycle of life, where each brushstroke is a hymn to the earth’s generosity. Darker, shadowy lines intersect, suggesting the inevitable passage of time and the shadows that dance upon life’s bounty. This interplay of light and dark captures the ephemeral nature of harvest.”

Harvest
Vinhho, Acrylic on canvas, 97x130cm, Maison d’Art, 2024

Next project | FRAGILITY

FRAGILITY

“A sea of swirling blue, evokes the tempestuous depths of the soul, adrift in a world of fleeting beauty and despair. The stark white, a beacon of hope, struggles against the relentless tide of azure, a poignant reminder of the fragility of human existence.”

Ho Viet Vinh

Next project | Suối Rao

Aquaduct
Photo by Vinhho, Maison de l’Eau

Suối vẫn reo theo nhịp của thời cuộc để âm thầm vá víu những thương tổn hiện sinh.

Dòng nước nương nhờ địa thế len lỏi tự do toả vết tràn ngập, biến cả khung trời rộng lớn nằm gọn trong chiếc bát ngửa mặt nhìn mây. Tiếng lách tách của cá đớp nước, tiếng va đập vào nhánh củi khô, tiếng gió reo lăn tăn phủ bạc lấp lánh soi bóng cả một khoảng rừng non, tiếng vỗ không thành tiếng của loài cò trắng trên mặt nước, thong thả tìm cơ hội trong cuộc mưu sinh đầy nghiệt ngã. Trong cái nắng nhẹ một buổi chớm đông, nhịp chảy âm thầm vọng ra từ thân cầu dẫn nước (aquaduct) tạo nên một hoà âm đầy tĩnh lặng.

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh.30112025

Next project | xin

Xin
Xin cho mây xám cuối trời,
Cỏ hoang yên giấc đồng phơi nắng vàng,
Xin cho gió chở lời mang,
Đồng dao vang tiếng ngỡ ngàng đường quê,
Xin cho trăng ngủ bờ đê,
Gối tay tỉnh giấc chưa về đã hay!

Request
Grant the gray clouds at sky’s end,
Let wild grass slumber in sunlit meadows,
Grant the wind to carry whispers,
Children’s rhymes echo with wonder down rustic paths,
Grant the moon to rest on riverbanks,
Cradled in arms, awakening to dreams not yet returned.

Ho Viet Vinh 251104

Field
Acrylic on canvas, 2025

Next project | Tự vấn

AI ngày càng trở thành trí tuệ siêu việt và con người ngày càng phụ thuộc vào máy móc. Khủng hoảng hiện sinh đang đẩy chúng ta vào chân tường với những câu hỏi day dứt về tính nhân văn trong cuộc sống. Là một kiến trúc sư, Tôi đang đối diện với chính bản thể của mình để trả lời cho câu hỏi cốt lõi:

Photo by Vinhho, Maison d’Art

Liệu kiến trúc có còn khả năng dẫn dắt con người chạm vào bản thể tự nhiên, nguyên sơ của họ – thay vì chỉ chạm vào những bản sao hoàn hảo nhưng vô hồn của công nghệ?

Để trả lời, Tôi phải trầm mình vào thực thể cuộc sống, để thân xác sống động của mình hòa quyện vào thế giới hiện tượng – nơi ánh nắng, gió thoảng, mùi đất ẩm, sự mát lạnh của đá và tiếng lá xào xạc không còn là đối tượng quan sát từ xa, mà trở thành sự giao thoa (chiasm) đảo ngược: tôi chạm vào thế giới, và thế giới chạm lại vào tôi. Chỉ khi đôi tay không chỉ lướt trên bàn phím mà còn thực sự xúc chạm trực tiếp với ánh mặt trời, với vỏ cây thô ráp, với hơi thở của không gian, thì bản năng nguyên thủy mới được đánh thức. Kiến trúc chân chính không phải là hình khối trừu tượng hay mô phỏng kỹ thuật số; nó là nghệ thuật của sự hiện diện vật lý (embodiment), nơi thân xác con người trở thành phương tiện để cảm nhận sự dịch chuyển. Trong sự hỗn độn ấy, con người không còn là chủ thể tách biệt quan sát thế giới như đối tượng, mà là một phần của sự sống – nơi cảm nhận và cái được cảm nhận đan xen, không thể phân định. Chính sự gắn kết giác quan đa chiều này – haptic (xúc giác), olfactory (khứu giác), auditory (thính giác), cùng với thị giác – mới giúp chúng ta lấy lại sự cân bằng giữa thế giới ảo và thế giới thực, giữa bàn phím lạnh lẽo và hơi ấm của thiên nhiên.

KTS. Hồ Viết Vinh. 260112

Next project | HAPPY TEACHER’S DAY 2024

Happy Teachers will change the world.”

Zen Master Thich Nhat Hanh
Happy Teacher”s Day 2024

Next project | Melaleuca Forest

Melaleuca forest
The sky turned gray-gray, the melaleuca forest changed color under the lopsided sunlight penetrating through the canopy of leaves, the ground tilted and swayed with the withering colors of countless flowers and leaves. The sparkling black velvet water reflects the identity of the forest of the elders: the splendid harmony of the late afternoon.

Description
Exucuted in April 2020
Styles
Lyrical Abstract
Technique
Acrylic on Canvas
Dimension
100W x 100H x 5D cm

The authenticity of this work has been confirmed by the HVV Architect &Partners. A certificate of authenticity maybe delivered by the Company upon request to the buyer.

Vinhho Biography
Ho Viet Vinh is a Vietnamese architect who graduated with a Bachelor of Architecture degree in 1995 from the University of Architecture Ho Chi Minh City, Vietnam, where he received an award for creative design in his final year. He is a Registered Architect in Vietnam, a Registered Urban Planner in Ho Chi Minh City, and a member of the Association of Architects and Urban Planners of Vietnam.
Vinh’s career began in 1995 with participation in several design competitions in Ho Chi Minh City. That same year, he became a lecturer in the Urban Planning Department at the University of Architecture.
In 1998, he won second prize in the international competition organized by the Summer Workshop of Cergy-Pontoise, France, with the theme “Ho Chi Minh City and the Saigon River.”
In 2005, he was awarded a special prize in another international competition by the Summer Workshop of Cergy-Pontoise, France, for his project “Can Gio Emotional City.”
In 2010, he participated in the U.S. International Visitor Leadership Program (IVLP) focusing on Sustainable Urban Planning.
In 2015, Vinh was selected by the Lebadang Creative Foundation to design the Lebadang Memory Space Museum in Hue. During this time, he also became the Director of the Fund.

Next project | Forest Station

Returning to the forest is like being immersed in pure silence. Each breeze caressing the skin penetrates deep into each cell to wake up the body after a long deep sleep. The breath slowly fills all the skin, making the whole body immersed in the sweetness of heaven and earth. Returning to that place is the way returning your true home.

Returning to the forest is like being immersed in pure silence. Each breeze caressing the skin penetrates deep into each cell to wake up the body after a long deep sleep. The breath slowly fills all the skin, making the whole body immersed in the sweetness of heaven and earth. Returning to that place is the way returning your true home.

Next project | Ruộng thức

Bước đi trên thửa ruộng, một bên đang chín vàng và một bên tuổi mười sáu, lòng như bước vào một ngã rẽ thời gian. Vựa lúa đồng bằng không ngủ để mang thóc gạo đến các hải cảng, để chuyển đến nơi cần đến. Vậy mà nó không một khoảng lặng nghỉ ngơi giữa các mùa vụ để hồi sinh. Ngày xưa, người dân cho đất nghỉ sau các mùa vụ canh tác; thế mà giờ đây nó phải đầu tắt mặt tối, phải gồng gánh sức nặng của mưu sinh. Một khi không được nghỉ ngơi vào mùa nước tràn đồng thì đất sẽ suy kiệt do không ngậm được phù sa, cái thưở mùa nước nổi cả đồng bằng như vào một ngày hội lớn: sự tất bật tạm lắng lại để tiếng cười và tiếng thở của đất được rền vang và hồi phục. Giờ đây, đến mùa nước nổi, cánh đồng vẫn vậy, nước không tràn qua đê bao bảo vệ mùa vụ. Dòng phù sa được ví như dòng sữa mẹ nuôi dưỡng vùng Châu thổ thì giờ đây đã cuộn cuộn chảy ra biển tạo thành các cù lao, ụ nổi ngăn đường ra biển lớn.

Ruộng thức là trăn trở và tâm sự của một vùng châu thổ trù phú đất ngậm phù sa một thời.

KTS. Hồ Viết Vinh
Photo by Vinhho @thalatravinh 2024

Next project | Cloud

Solid and rough are the emotions of BAOLOC. Spatial topography consists of interlaced hills, layers hidden under layers of cold pine forests. In that autumn silence, the clouds are the witch who transforms to soften the rough, dry and cold.

Solid and rough are the emotions of BaoLoc. Spatial topography consists of interlaced hills, layers hidden under layers of cold pine forests. In that autumn silence, the clouds are the witch who transforms to soften the rough, dry and cold.

CLOUD
Following the wind, the stream flows in all directions,
The foggy road is dotted with flying dew drops.
Love is drunk at night in dreams,
Filled with the call of the human realm.

Vinhho.2022

Next project | KHỞI NGUỒN

Khởi nguồn
a photo by Vinhho 2025

Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.

Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025