Fragile
“The quiet beauty and subtle melancholy, reflecting the fragility of life and the passage of time, enhancing the sense of fragility and evoking a sense of wonder and contemplation.”
Ho Viet Vinh
Fragile, Acrylic on canvas, 130x97cm, Maison d’Art 2024

Maison d'Art

The fragility of life and the passage of time

The quiet beauty and subtle melancholy
Next project | MELALEUCA Forest
Một lối mòn hun hút dấu mình trong màu xanh thẳm cuối cùng của cánh rừng Tràm.
Chẳng ai có thể biết cuối con đường sẽ dẫn đến đâu,
ấy thế mà vẫn mang trong sự bí ẩn và quyến rũ đến kỳ lạ.
Mong manh luôn là lằn ranh giữa thăng hoa và lụi tàn:
ở đó vẻ đẹp xuất hiện.

Vinhho, 120x80cm, Acrylic on canvas, Maison d’Art@2025
A trail, vanishing into the deepest green at the far end of the Melaleuca forest.
None can tell for certain where it might lead, and yet it holds within itself a most singular charm and mystery.
How delicate is the line between flourishing and decay:
it is there that beauty reveals itself.

Next project | Cloud

Solid and rough are the emotions of BaoLoc. Spatial topography consists of interlaced hills, layers hidden under layers of cold pine forests. In that autumn silence, the clouds are the witch who transforms to soften the rough, dry and cold.
CLOUD
Vinhho.2022
Following the wind, the stream flows in all directions,
The foggy road is dotted with flying dew drops.
Love is drunk at night in dreams,
Filled with the call of the human realm.
Next project | s t i l l n e s s

“If you don’t know how to relax in the pure land,
Thay Thich Nhat Hanh
A life will pass without ever touching happiness.”
The Zen garden embodies the breath of nature, nestled in a coniferous forest that greets the morning sun and immerses itself in the cool embrace of the beach. Here, people move freely in an open space, unbound by positions or frames of reference.
Movement transcends traditional notions of inside and outside, high and low, creating a seamless unity between heaven and earth, plants, flowers, and people. Each step taken resonates with the essence of the pure land, harmonizing all into a single breath of serenity.
Type
Architecture design, Interior design
Year
2019
Location
Ho Tram, Vietnam
Team
Ho Viet Vinh, Tran Thanh Hai, Tran Thi Thu Ha
Collaborator
Quang Nhat Furniture, RitaVo Company, KOHLER
Next project | Self – hypnosis

“Thi ca – Kiến trúc – điêu khắc – hội hoạ đang chuyển từ “tạo hình” sang “tạo điều kiện” cho con người tham gia, cho đô thị hồi sinh, cho vật liệu truy nguyên, và cho ký ức được tái sinh trong một trải nghiệm mới.”
“Poetry – Architecture -Sculpture – Painting are transmuting from sculpting forms into orchestrating conditions: for human participation, for urban reawakening, for materials to recount their origins, and for memory to be reborn within a new experience.”
KTS. Hồ Viết Vinh 260105
Next project | Ngựa hoang

Vinhho, Wooden carving, Maison d’Art, 2026
Ngựa hoang
Vết thù gởi lại nhân gian,
Hoá làn mây nước lướt bay khắp trời,
Một đời ngược gió tàn hơi,
Hồn phơi phách lạc tạc lời thuỷ chung.
KTS. Hồ Viết Vinh 260110
Next project | Triumph
Triumph
The interplay of deep reds and blues evokes a cosmic dance, where the intangible whispers its presence across the surface of being. This visual symphony captures the essence of triumph, a celebration of the invisible forces shaping reality. The textures and hues blend seamlessly, creating a sense of depth that invites contemplation. It is a portrayal of the silent dialogue between the visible and the invisible, a testament to the power of abstract art to reveal the profound mysteries of the universe.

Acrylic on canvas, 1.8×1.8m, Maison d’Art, 2024

Next project | FRAGILE
Fragile
“The quiet beauty and subtle melancholy, reflecting the fragility of life and the passage of time, enhancing the sense of fragility and evoking a sense of wonder and contemplation.”
Ho Viet Vinh
Fragile, Acrylic on canvas, 130x97cm, Maison d’Art 2024

Maison d'Art

The fragility of life and the passage of time

The quiet beauty and subtle melancholy
Next project | Cảnh quan bản địa



Những vệt cắt của địa tầng cảnh quan tạo cho vùng đất một tính cách riêng biệt mang âm hưởng bản địa.
Những khối đá ủ mình trong đất được ôm ấp và tâm tình với bóng đêm và làm bạn với những quân đoàn mối và côn trùng.
Những gốc dương xỉ cổ đại sần sùi, gân guốc chạm mặt ngã nghiêng hứng giọt nắng của trời để ngập ngụa trong màu xanh mơn mởn của tàng lá.
Cả ba dạng hình thái của sự sống cùng hội tụ để tạo nên ý niệm cảnh quan bản địa nơi vùng đất đầy gió và mây này.
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh.06122025
Next project | The VIDE Villa



Next project | KHỞI NGUỒN

a photo by Vinhho 2025
Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.
Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025









