Fragile
“The quiet beauty and subtle melancholy, reflecting the fragility of life and the passage of time, enhancing the sense of fragility and evoking a sense of wonder and contemplation.”
Ho Viet Vinh
Fragile, Acrylic on canvas, 130x97cm, Maison d’Art 2024

Maison d'Art

The fragility of life and the passage of time

The quiet beauty and subtle melancholy
Next project | Danh hoạ Hồ Hữu Thủ


Cơ duyên cho Tôi gặp và hóng chuyện với danh hoạ Hồ Hữu Thủ: là một trong những tên tuổi hàng đầu của nền mỹ thuật Việt Nam.
Thế giới nghệ thuật của ông là sự kết hợp độc đáo giữa các hình tượng quen thuộc: thiếu nữ – hoa sen – mảnh trăng. Những hình ảnh này không đơn thuần là miêu tả hiện thực, mà đã được chọn lọc và biến thành những biểu tượng mang vẻ đẹp tinh khiết, hồn nhiên trong một không gian vừa thực vừa siêu thực.
Ghé thăm triển lãm “Hội hoạ trừu tượng Cha và Con” tại TAA Gallery, Tôi như được gặp lại phong thái nho nhã pha lẫn minh triết nơi Ông.

Next project | DANCE of LIGHT
The “Dance of light” stirring a feeling of motion and vitality. This interplay between brilliance and obscurity crafts an enigmatic allure, coaxing the observer to explore the depths of light.
Ho Viet Vinh


(Vinhho, Acrylic on canvas, 130x97cm, Maison de Corail.2024)
Next project | 18 ARHATS

18 ARHATS
Vinhho
Wood carving
Maison d’Art
2025
Next project | SPARKLE

“Whispers of ephemeral beauty, a tranquil moment captured in the chaos of existence. Shades of yellow and brown morph together, cradling hints of white and red, embodying the fleeting glimmer of life. Amidst this tumultuous beauty, the painting proposes a reflection on the essence of “sparkle” – not as mere glitz, but as a profound glitter of existence, intricate dance of light and shadow, beauty and decay.”
Ho Viet Vinh


Acrylic on canvas, 130x97cm, Maison d’Art 2024
Next project | Nostalgia
“The gentle interplay of light and shadow dances across the room, reminiscent of a fading memory. Each element, from the plush seating to the artful arrangement of books, whispers stories of bygone days. The warmth of wood and fabric envelops the senses, creating a cocoon of comfort and reflection. This harmonious blend of textures and hues captures the essence of nostalgia, a poetic journey through time, where beauty and melancholy coexist in a delicate balance.”

Next project | INVISIBLE


Invisible, Vinhho, Acrylic on canvas, 60×80, Maison de Corail, 2024
The overlapping layers of color create emotional and material depth, symbolizing disintegration and rebirth. The contrast between light and darkness, emphasizes the struggle between hope and suffering, opening up an abstract space rich in philosophical reflections on existence and history.
Next project | Self portrait

Next project | Frank O Gehry (1929-2025)
“Artists dismiss me as an architect, so I am not in their box, and architects dismiss me as an artist, so I’m not in their box. I don’t know whose box I’m in, and I don’t really care.”
Frank O Gehry

Vinhho, Acrylic on canvas, 100x100cm, Maison d’Art, 2025
Next project | GLINT
GLINT
The interplay of these hues, it conjures images of a visual symphony, each segment of the painting whispering a different melancholic melody or vibrant cheer. This piece truly captures the ineffable ‘glint’ of emotions.
Ho Viet Vinh

Acrylic on canvas, 97x130cm, Maison d’Art, 2024
Next project | KHỞI NGUỒN

a photo by Vinhho 2025
Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.
Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025