The concept of the project is a hybrid space without fixed determinations or boundaries. We envision a space that seamlessly integrates botany, meditation, and art—a sanctuary where individuals can care for themselves slowly and mindfully, embracing relaxation.

A charcoal sketch by Vinhho

Drawing inspiration from nostalgia and natural materials, the space is crafted by artisans and adorned with artworks that celebrate beauty in imperfection, echoing real environments. The façade is constructed from breezeway blocks, allowing sunlight and natural ventilation to flow through, eliminating the need for artificial air conditioning systems.

The façade is constructed from breezeway blocks, allowing sunlight and natural ventilation to flow through.

A spiral staircase wraps around the courtyard, featuring a rendered banister and concrete treads, leading to an open art workshop and meditation space designed to inspire tranquility and creativity.

The courtyard – Zen garden
A spiral staircase wraps around the courtyard
Coral house. Source: DALO LAB

“Ẩn tàng chốn lạ mà quen
Lá chen mây trắng hoa chèn sắc hương
Ngõ vương ánh nắng qua đường
Yêu thương đọng lại khu vườn ngày xưa.”

“Strange but familiar hidden place
Leaves insert flowers into white clouds
Light alley across the street
Love leaves the old garden. ”
Architect. Ho Viet Vinh

The overarching goal is to foster a minimalist lifestyle that honors the slow passage of time. Lava stones, with their textured surfaces, reflect dynamic shades as sunlight moves throughout the day, creating an ever-changing interplay of forms and light.

Type
Residential
Year
2020
Location
Ho Tram, Ba Ria Vung Tau
Team
Ho Viet Vinh, Tran Thanh Hai, Le Van Thoi, Ngo Dang Linh
Contractor
Cuong Quang Construction
Interior Designer
Ho Viet Vinh
Structural Engineer
Nam Vie
Photo
Ho Viet Vinh

Next project | Waterscape

Waterscape, supported by AI

The waterscape of the living complex in the Mekong Delta beautifully embodies the harmony between architecture and nature. Drawing inspiration from the region’s rich waterway traditions, the design integrates fluid forms and organic materials that reflect the surrounding landscapes. The layout, with its interconnected waterways and lush greenery, fosters a sense of tranquility and connection to the environment. Each villa, positioned to maximize views of the water, invites natural light and breezes, enhancing the sensory experience. This approach not only celebrates local culture but also promotes sustainable living, making the project a poignant example of emotional architecture in contemporary design.

Village, sketch by Ho Viet Vinh
Water field, sketch by Ho Viet Vinh
Floating house , sketch by Ho Viet Vinh

Next project | The Ideas competition for Thu Thiem Master Plan

Thu Thiem Pennisula from the old SaiGon city

The Concept for the Thu Thiem Master Plan envisions a lush peninsula of trees and waterways. Its urban spatial morphology is designed to achieve a balanced scale, harmonizing with the existing urban fabric. The central square is seamlessly connected by canals, directing water flows through the wetland forest. Along the banks of the Saigon River, open parks create a buffer that bridges the high-density urban spaces on the river’s west side.

The master plan for the Thu Thiem New Urban Center triumphed over 29 competing proposals (14 international and 15 Vietnamese) to earn high acclaim. The selected plan, originally proposed by SASAKI Inc., incorporated additional ideas during the detailed planning stage.
The selection committee, comprising renowned domestic and international urban experts, included figures such as Professor John Lang from New South Wales, Professor William S.W. Lim from Singapore, Professor Nguyen The Ba, and Professor Nguyen Manh Thu.

Former Prime Minister Vo Van Kiet at the exhibition of competition proposals.

Type
Urban Planning
Year
2003
Area
730 hectares
Location
District 2, Ho Chi Minh City
Team
Professor Nguyen Trong Hoa
Master of Urban plannning Ho Viet Vinh

Next project | Desire

“A silent ode to the beauty of existence, portraying the sublime interplay of light and shadow that dances within the human soul. It is an invitation to wander through the corridors of one’s own soul, amidst the rain of introspection and the elusive sunsets of desires.”

Ho Viet Vinh
Desire
Acrylic on canvas, 97x130cm, Maison de Corail, 2024

Next project | The Ambiguity Space

The Ambiguity Space is created by inter-connected by buildings.
Spaces in between
The layered space by buildings

Next project | ngẫm

Bóng thâm sâu in hình hài thế kỷ,
Vượt thời gian kể chuyện vẻ huy hoàng,
Soi nắng để hao mòn năm tháng cũ,
Chợt sương tan hoá hiện cõi vô thường.

HoVietVinh 19.02.2025

Next project | Tự vấn

AI ngày càng trở thành trí tuệ siêu việt và con người ngày càng phụ thuộc vào máy móc. Khủng hoảng hiện sinh đang đẩy chúng ta vào chân tường với những câu hỏi day dứt về tính nhân văn trong cuộc sống. Là một kiến trúc sư, Tôi đang đối diện với chính bản thể của mình để trả lời cho câu hỏi cốt lõi:

Photo by Vinhho, Maison d’Art

Liệu kiến trúc có còn khả năng dẫn dắt con người chạm vào bản thể tự nhiên, nguyên sơ của họ – thay vì chỉ chạm vào những bản sao hoàn hảo nhưng vô hồn của công nghệ?

Để trả lời, Tôi phải trầm mình vào thực thể cuộc sống, để thân xác sống động của mình hòa quyện vào thế giới hiện tượng – nơi ánh nắng, gió thoảng, mùi đất ẩm, sự mát lạnh của đá và tiếng lá xào xạc không còn là đối tượng quan sát từ xa, mà trở thành sự giao thoa (chiasm) đảo ngược: tôi chạm vào thế giới, và thế giới chạm lại vào tôi. Chỉ khi đôi tay không chỉ lướt trên bàn phím mà còn thực sự xúc chạm trực tiếp với ánh mặt trời, với vỏ cây thô ráp, với hơi thở của không gian, thì bản năng nguyên thủy mới được đánh thức. Kiến trúc chân chính không phải là hình khối trừu tượng hay mô phỏng kỹ thuật số; nó là nghệ thuật của sự hiện diện vật lý (embodiment), nơi thân xác con người trở thành phương tiện để cảm nhận sự dịch chuyển. Trong sự hỗn độn ấy, con người không còn là chủ thể tách biệt quan sát thế giới như đối tượng, mà là một phần của sự sống – nơi cảm nhận và cái được cảm nhận đan xen, không thể phân định. Chính sự gắn kết giác quan đa chiều này – haptic (xúc giác), olfactory (khứu giác), auditory (thính giác), cùng với thị giác – mới giúp chúng ta lấy lại sự cân bằng giữa thế giới ảo và thế giới thực, giữa bàn phím lạnh lẽo và hơi ấm của thiên nhiên.

KTS. Hồ Viết Vinh. 260112

Next project | KHỞI NGUỒN

Khởi nguồn
a photo by Vinhho 2025

Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.

Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025

Next project | CỔ RÊU

Cổ rêu, a photo by Vinhho 2025

Cổ rêu phủ kín một đền đài, như một tấm thảm thời gian lặng lẽ trải dài trên bức tường cổ kính của Cố đô Huế. Những lớp rêu mỏng manh, nhưng kiên cường, bám chặt trên bề mặt xù xì của chất liệu: tựa như những ký ức xa xưa vẫn còn lưu lại, không thể phai nhòa theo năm tháng.

Trong ánh sáng mờ ảo của buổi chiều tà, màu xanh của cổ rêu trở nên lung linh hơn, như những viên ngọc bích nhỏ bé, lấp lánh giữa không gian yên tĩnh. Những đường vân của rêu, như những nét vẽ tinh tế của một họa sĩ tài hoa: tạo nên một bức tranh thiên nhiên sống động, đầy cảm hứng.
Mỗi không gian cổ rêu là một câu chuyện, một mảnh ghép của quá khứ, gợi nhớ về những ngày tháng vàng son của triều đại xưa. Đôi khi, một cơn gió nhẹ thổi qua, làm rêu lay động, như những dòng chữ cổ xưa đang thì thầm kể lại những bí mật của thời gian.
Cổ rêu tại Cố đô Huế không chỉ là một phần của cảnh quan, mà còn là biểu tượng của sự trường tồn, của vẻ đẹp giản dị nhưng sâu lắng, khiến lòng người không khỏi bồi hồi, xao xuyến mỗi khi bước ngang qua nó.

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế. 2025

Next project | Danh hoạ Hồ Hữu Thủ

Sister’s talk, 2013 | Hồ Hữu Thủ
Trừu tượng | Hồ Hữu Thủ

Cơ duyên cho Tôi gặp và hóng chuyện với danh hoạ Hồ Hữu Thủ: là một trong những tên tuổi hàng đầu của nền mỹ thuật Việt Nam.
Thế giới nghệ thuật của ông là sự kết hợp độc đáo giữa các hình tượng quen thuộc: thiếu nữ – hoa sen – mảnh trăng. Những hình ảnh này không đơn thuần là miêu tả hiện thực, mà đã được chọn lọc và biến thành những biểu tượng mang vẻ đẹp tinh khiết, hồn nhiên trong một không gian vừa thực vừa siêu thực.

Ghé thăm triển lãm “Hội hoạ trừu tượng Cha và Con” tại TAA Gallery, Tôi như được gặp lại phong thái nho nhã pha lẫn minh triết nơi Ông.

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh 21.10.2025 (Viết từ TAA Gallery)

Next project | Vinhho Art Studio

In the bustling urban rhythm of Phan Xich Long’s vibrant food street, Vinhho Art Studio, the sanctuary of self training – painter Ho Viet Vinh, nestles quietly in a small alley typical of Saigon. The surrounding air hums with the everyday sounds of urban life and the rich aromas of street food delicacies.

Inside the compact studio where the artist crafts his paintings, everything appears orderly. The space is adorned with a variety of experimental works, each reflecting his diverse artistic journey. At the center of the room stands an old, slightly tilted wooden easel, holding an unfinished painting. The bold and uninhibited strokes on the canvas mirror the essence of the artist himself.

For those fortunate enough to explore the evolution of Vinhho’s artistry from his earliest days, each painting tells a distinct story, conveying profound messages about life, humanity, and especially nature. Through his brushstrokes, Ho Viet Vinh channels the most authentic emotions, inviting viewers to share in his perspective.

While the city outside thrums with its noisy, dynamic energy, this small studio offers a serene haven – a private world where Ho Viet Vinh and his collaborators dedicate themselves to crafting works of art that contribute to celebrating the breathtaking beauty and wonder of Vietnam.

Each painting tells a distinct story, conveying profound messages about life, humanity, and especially nature @ Vinhho Art Studio 2024