Solid and rough are the emotions of BAOLOC. Spatial topography consists of interlaced hills, layers hidden under layers of cold pine forests. In that autumn silence, the clouds are the witch who transforms to soften the rough, dry and cold.

Solid and rough are the emotions of BaoLoc. Spatial topography consists of interlaced hills, layers hidden under layers of cold pine forests. In that autumn silence, the clouds are the witch who transforms to soften the rough, dry and cold.

CLOUD
Following the wind, the stream flows in all directions,
The foggy road is dotted with flying dew drops.
Love is drunk at night in dreams,
Filled with the call of the human realm.

Vinhho.2022

Next project | DANCE of LIGHT

The “Dance of light” stirring a feeling of motion and vitality. This interplay between brilliance and obscurity crafts an enigmatic allure, coaxing the observer to explore the depths of light.

Ho Viet Vinh

(Vinhho, Acrylic on canvas, 130x97cm, Maison de Corail.2024)

Next project | FRAGILE

Fragile

“The quiet beauty and subtle melancholy, reflecting the fragility of life and the passage of time, enhancing the sense of fragility and evoking a sense of wonder and contemplation.”

Ho Viet Vinh
Fragile, Acrylic on canvas, 130x97cm, Maison d’Art 2024

Maison d'Art

The fragility of life and the passage of time

The quiet beauty and subtle melancholy

Next project | Floating

Floating
Vinhho, Acrylic on canvas, 1.0×1.0m, Maison de Corail reserved, 2025

“Hồ Tràm mùa nước ngập tràn lên ngang lồng ngực, một màn sương xám ô-liu phủ xuống chậm rãi như hơi thở ẩm mặn của rừng: vừa lạnh vừa dịu. Bỗng có một vệt vàng-lục bừng lên như tiếng gọi của mặt trời lạc giữa nước, ánh sáng không rực mà thấm, như hy vọng len qua bùn, như vết thương còn ướt: khiến vừa muốn chạm vào vừa sợ làm vỡ sự im lặng, để cuối cùng cảnh không còn là cảnh mà là một cảm giác kéo dài, mênh mang, lãng mạn và u tịch.”

KTS. Hồ Viết Vinh  251226

Next project | xin

Xin
Xin cho mây xám cuối trời,
Cỏ hoang yên giấc đồng phơi nắng vàng,
Xin cho gió chở lời mang,
Đồng dao vang tiếng ngỡ ngàng đường quê,
Xin cho trăng ngủ bờ đê,
Gối tay tỉnh giấc chưa về đã hay!

Request
Grant the gray clouds at sky’s end,
Let wild grass slumber in sunlit meadows,
Grant the wind to carry whispers,
Children’s rhymes echo with wonder down rustic paths,
Grant the moon to rest on riverbanks,
Cradled in arms, awakening to dreams not yet returned.

Ho Viet Vinh 251104

Field
Acrylic on canvas, 2025

Next project | Ru

Ru
Ru đời mấy giấc chiêm bao,
Xôn xao như gió ngã nhào bờ mê,
Ru quê cho tỏ đường về,
Tỉ tê câu chuyện bờ đê mái đình,
Ru mình chỉ mấy lời kinh,
Tâm minh hồn triết thanh hình sắc tao.

Lullaby
Lull life’s dreams in fleeting flight,
Stirred like winds tumbling on enchanted dikes,
Lull the homeland, reveal the path home,
Whisper tales by riverbanks and village halls,
Lull the self with sacred dharmas,
Enlightened soul, wisdom’s grace in form and rhyme.

Ho Viet Vinh 250412

Tác phẩm của ĐKG. Bùi Hải Sơn

Next project | Tự tại

Êm đềm tựa giọt sương tinh khiết gieo mầm an lành.
Can trường cắm cội rễ sâu bền trước bão lũ.
Hoa trôi nở hương thơm giữa dòng nổi sóng, bờ cỏ lặng lẽ tựa mặt hồ thu.
Hương Giang trở thành ngọn đuốc chánh niệm – vừa tỏa sáng tự thân, vừa soi đường dẫn lối.

Sông Hương sau cơn lũ 2025 | Photo by Vinhho 01.11.2025

Next project | Self portrait

Self-Portrait, byVinhho, Oil painting, 2023

Next project | Self – hypnosis

“Thi ca – Kiến trúc – điêu khắc – hội hoạ đang chuyển từ “tạo hình” sang “tạo điều kiện” cho con người tham gia, cho đô thị hồi sinh, cho vật liệu truy nguyên, và cho ký ức được tái sinh trong một trải nghiệm mới.”

“Poetry – Architecture -Sculpture – Painting are transmuting from sculpting forms into orchestrating conditions: for human participation, for urban reawakening, for materials to recount their origins, and for memory to be reborn within a new experience.”

KTS. Hồ Viết Vinh 260105

Next project | KHỞI NGUỒN

Khởi nguồn
a photo by Vinhho 2025

Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.

Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025

Next project | Maison de la LUNE

Maison de la Lune embodies a poetic interplay between architecture and nature, where the invisible space reflects upon the surface of existence. The fluid curves of the structure mirror the organic forms of the surrounding environment, creating a harmonious dialogue between the built and the natural. The expansive glass panels invite the outside in, blurring the boundaries between interior and exterior. Light and shadow dance across the surfaces, evoking a sense of tranquility and introspection. This architectural masterpiece is a serene sanctuary, a place where the essence of nature is captured and reflected, offering a contemplative retreat from the chaos of the world.

Maison de la Lune
HVV Architect & Partners with AI supported