
Cape of Rapids
Ho Viet Vinh
Waves filled with clouds, letting time drift by on the cape of rapids. The cape stretches out to await the sunset, ignoring the trembling sands as the tide rises.

Description
Exucuted in April 2020
Style
Lyrical Abstract
Technique
Acrylic on Canvas
Dimension
100W x 100H x 5D cm
The authenticity of this work has been confirmed by HVV Architect &Partners. A certificate of authenticity maybe delivered by the Company upon request to the buyer.
Next project | Building a Smart and Modern City of Light
The program “Unlimited Connections – Building a City of Light” broadcast on HTV9 provides a comprehensive perspective on the role of lighting in shaping modern and sustainable urban areas.
The story of Saigon’s light—an essential element of life and culture—has been shaped by its tropical climate and a distinctive “nightlife” culture since the city’s earliest days. Lighting not only ensures the safety of living and working spaces but also contributes to the aesthetics and prominence of modern urban architecture. However, uncontrolled use of lighting can lead to energy waste and environmental pollution. The program emphasizes the importance of smart lighting that is appropriate, sufficient, and aesthetically pleasing while minimizing light pollution, aiming to enhance overall visual harmony with the surrounding space. Building a city of light that is exemplary, harmonious, and rich in identity is a collective effort—to make the city brighter, more beautiful, and increasingly civilized.
Urban lighting is not merely about beautification; it also fosters a sense of comfort and relaxation, drawing residents into the city’s nighttime activities, thereby making the urban environment more vibrant and dynamic.
Architect Hồ Viết Vinh
We invite you to watch the program to explore the role of lighting in building smart, modern, and sustainable cities.
Next project | A site visit in Can Tho city
Next project | KHỞI NGUỒN

a photo by Vinhho 2025
Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.
Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025
Next project | Thien An Community Park
Thien An Community Park, Hue symbolizes the exchange process among communities settling in a new land. They bring with them vast knowledge, unique customs, and aspirations to build a life in this new place. The community serves as a space for openness, exchange, learning, and growth. The process of convergence, interaction, and experimentation among these communities has shaped a distinctive character for the culture of the historic ancient capital.

The park recreates the process of community formation through five main spaces:
- Meeting Space
- Exchange Space
- Agglomeration Space
- Experimental Space
- Performance Space
Each space embodies a unique form and function, representing a distinct stage in the process of community and cultural exchange.
Next project | The Unveiling of Trịnh Công Sơn’s Sculpture
At 4:30 p.m. on February 28, the Trịnh Công Sơn Park in Gia Hội Ward, Huế City, will host a significant event—the unveiling of a bronze statue of Trịnh Công Sơn, sculpted by the late artist Trương Đình Quế (1939–2016). This bronze statue, weighing 500 kg, stands 170 cm tall, with a width of 230 cm and a depth of 160 cm. Its design exudes a sense of intimacy and familiarity.
The project is the culmination of years of dedication by Mr. Lê Hùng Mạnh from Gia Hòa Company in Ho Chi Minh City. The journey to place a statue in a public space was far from simple, but his passion for commemorating artists didn’t stop there—he dreams of creating similar tributes for other cultural icons, such as the poet Bùi Giáng.

The choice of Trương Đình Quế as the sculptor was deliberate. He was one of Vietnam’s most renowned visual artists, celebrated with numerous national and international accolades. Born in 1939, the same year as Trịnh Công Sơn, Quế graduated from the Gia Định College of Fine Arts in 1960—the very year Trịnh penned his first song, Ướt Mi. This synchronicity in their lives laid the foundation for a deep friendship rooted in a shared passion for art and music, allowing Quế to capture the essence of his lifelong friend with ease.

The statue took a year to complete at Giang Điền Waterfall in Đồng Nai. Reflecting on the creative process, Mr. Mạnh shared, “Trương Đình Quế and I agreed on how Trịnh should be depicted—as you now see him, leaning forward, as if gazing into a book, or perhaps into his own soul. Naturally, we couldn’t forget the ‘companion’ who stayed with him from ‘the day my mother bore me into this life of burden’ to ‘the noon field, where we met and vanished into the void’—his guitar.”
“The image of Trịnh bowing is intentional,” Mạnh explained, “and it aligns with his own lyrics: Cúi xuống. Cho tình dấy lên. Cho da thịt mềm. Cho cơn mặn nồng ngất lịm. Cúi xuống. Cho đời lãng quên. Cho mây trời chìm. Cho đêm mở hội âm thầm.

When designing the statue’s base, we collaborated with architect Hồ Viết Vinh, who envisioned it as an eye—650 cm long, 350 cm wide, and 55 cm high. This symbolic choice reflects Trịnh’s longing for human compassion: Những con mắt trần gian, Xin nguôi vết nhục nhằn. Những con mắt muộn phiền, Xin cấy lại niềm tin. Even when inspired by Bùi Giáng’s poetry, Trịnh expressed hope and tenderness: Con mắt còn lại nhẹ nhàng từ tâm. Nhìn em ra đi lòng em xa vắng. Con mắt còn lại là đêm tối tăm. Con mắt còn lại là đêm nồng nàn.
This collaboration between sculptor Trương Đình Quế and architect Hồ Viết Vinh embodies the essence of Trịnh Công Sơn’s music—where visual art and sound converge in a harmonious message of love and humanity.

Today, as we gather to unveil this statue on Trịnh Công Sơn’s birthday, it is more than a celebration—it is the realization of a dream. With hearts full of love for his music, Mr. Mạnh and his team gift this statue to the city of Huế as a gesture of gratitude.

“With this sincere endeavor,” Mr Lê Hùng Mạnh remarked, “we are grateful for the support from the Huế City authorities and the province of Thừa Thiên-Huế, who have made this possible. Today, as the statue of Trịnh Công Sơn stands in the park bearing his name, we believe it brings joy to millions across the country who remember him. And surely, our gifted musician and his dear friend, sculptor Trương Đình Quế, would be pleased. For in life, they shared many moments of artistic communion, exchanging ideas and toasting to the beauty of creation.”
Next project | La vie en rose

Next project | RED Temple
Ngôi đền không được xây bằng đá, mà bằng cảm nhận. Mỗi người bước vào ngôi đền mang theo một ý niệm vô hình.
Những vòm cửa là đường cong của hoài niệm, trụ cột là nỗi sợ được đúc kết, mái vòm là khoảng trống giữa hai dòng suy tư. Nhà kiến tạo gợi mở những bức tường đã sẵn có từ lâu trong tiềm thức.
Màu đỏ không phải là sắc tố, mà là nhiệt độ của một trường nhìn thẳm sâu.
Sự linh thiêng thực sự không nằm ở cái được thấy, mà ở cái phản chiếu phía sau đôi mắt: nơi ký ức và ước vọng vẽ nên sự vĩnh hằng của ngôi đền.

Red Temple
Vinhho
Acrylic on canvas
80x120c
Maison d’Art
2025
“The sacred wonder of space is an architecture built behind the eyes.”
Next project | Sự im lặng
Có những điều thoạt nghe thấy trái ngược nhưng khi ngẫm cho thật kỹ thì ta thấy chí lý vô cùng. Người thông thái khuyên ta rằng:
“Đừng nói gì trừ khi bạn đã học được cách im lặng.”

Điều này có nghĩa rằng nếu bạn chưa đủ thời gian để nghĩ suy thật sâu, thật tường tận vấn đề thì lời nói sẽ hời hợt, nông cạn và thiếu sức thuyết phục. Trong ngạn ngữ Việt cũng có câu: “uốn lưỡi bảy lần trước khi nói” là vậy! Cuộc sống gấp gáp, nhịp đập cuồng quay tác động làm cho ta cũng đảo điên theo sự trôi lăn.
Vậy im lặng là ngồi im mặc cho cuộc đời kéo trôi hay sao?
Không hề!
Diễn dịch theo ngôn ngữ đạo là “im lặng hùng tráng”, tịnh khẩu để thân tâm tập trung khai mở năng lượng tuệ, chiếu kiến để thấu đạt vấn đề. Sau khi quán được bản chất sự vật, hiện tượng ta sẽ dễ dàng hiểu và minh giải được căn nguyên của nó. Từ đó ngôn từ của ta sẽ chuyên chở được đầy đủ thể, tướng và dụng để lời nói trở nên có phẩm chất. Ông bà ta thường chê những lời nói “sáo rỗng” nghĩa là không có phẩm chất, chỉ là đùa vui vậy thôi.
Để im lặng đạt đến sự hùng tráng mà không phải câm lặng là cả một quá trình tu thân và hiểu đạo. Người tu thân phải buông bỏ được tà kiến để thấy được tánh không của vạn pháp mà ngay cả thân và tâm ta cũng do duyên hợp nên bản tánh là không, giả danh và hư dối.
Thấy được như vậy thì ta sẽ hoà làm một với vấn đề mà ta muốn biết nên ta sẽ hiểu nó như nó đã là. Khi đó ta sẽ thông đạt thực tướng để nói những điều nên nói và những điều nên im lặng.
Hồ Viết Vinh.15012026
Next project | Tự vấn
AI ngày càng trở thành trí tuệ siêu việt và con người ngày càng phụ thuộc vào máy móc. Khủng hoảng hiện sinh đang đẩy chúng ta vào chân tường với những câu hỏi day dứt về tính nhân văn trong cuộc sống. Là một kiến trúc sư, Tôi đang đối diện với chính bản thể của mình để trả lời cho câu hỏi cốt lõi:

Liệu kiến trúc có còn khả năng dẫn dắt con người chạm vào bản thể tự nhiên, nguyên sơ của họ – thay vì chỉ chạm vào những bản sao hoàn hảo nhưng vô hồn của công nghệ?
Để trả lời, Tôi phải trầm mình vào thực thể cuộc sống, để thân xác sống động của mình hòa quyện vào thế giới hiện tượng – nơi ánh nắng, gió thoảng, mùi đất ẩm, sự mát lạnh của đá và tiếng lá xào xạc không còn là đối tượng quan sát từ xa, mà trở thành sự giao thoa (chiasm) đảo ngược: tôi chạm vào thế giới, và thế giới chạm lại vào tôi. Chỉ khi đôi tay không chỉ lướt trên bàn phím mà còn thực sự xúc chạm trực tiếp với ánh mặt trời, với vỏ cây thô ráp, với hơi thở của không gian, thì bản năng nguyên thủy mới được đánh thức. Kiến trúc chân chính không phải là hình khối trừu tượng hay mô phỏng kỹ thuật số; nó là nghệ thuật của sự hiện diện vật lý (embodiment), nơi thân xác con người trở thành phương tiện để cảm nhận sự dịch chuyển. Trong sự hỗn độn ấy, con người không còn là chủ thể tách biệt quan sát thế giới như đối tượng, mà là một phần của sự sống – nơi cảm nhận và cái được cảm nhận đan xen, không thể phân định. Chính sự gắn kết giác quan đa chiều này – haptic (xúc giác), olfactory (khứu giác), auditory (thính giác), cùng với thị giác – mới giúp chúng ta lấy lại sự cân bằng giữa thế giới ảo và thế giới thực, giữa bàn phím lạnh lẽo và hơi ấm của thiên nhiên.
KTS. Hồ Viết Vinh. 260112
Next project | Le Ba Dang Memory Space

The landscape architecture of the museum, spanning 16,000 square meters, is itself a full-scale “Lebadang Space” artwork. Paintings, sculptures, installations, and “Space” artworks by the world-renowned artist Lebadang are periodically rotated, with exhibition content and display methods meeting international standards.
The museum brings to life artist Lebadang’s dream of “an immense artwork, a cosmic landscape, a life in harmony with nature, and an eternal vision.” Its location in Hue, Vietnam’s ancient capital, embodies his aspiration for Hue to become the center of Vietnamese contemporary art and culture in the 21st century.

“Đường mòn lối nhỏ lượn vòng quanh
Trăm hoa đua nở khoe hình sắc
Thấp thoáng hương quê gió nội đồng
Toàn chân đón cảnh mây trời hiện
Một chốn tiên bồng giữa thế gian.”
“Small paths that revolve around
Hundreds of flowers in bloom
Village hidden behind rice fields
Flying clouds in the sky
What a great place. ”
Architect Ho Viet Vinh

Le Ba Dang Memory Space reimagines the image of Co Loa as a unique creation of the Vietnamese spirit. Emotions are etched into the landscape like a giant painting. The winding pathways lead us into a vivid tapestry of reality, where people and nature merge as one. The soul finds peace, and emotions flow freely.
Brilliant flowers bloom, birds chirp joyously, the breeze carries drifting clouds, and every element resonates with authentic sounds, drawing our minds back to the dreams of childhood.






Type
Museum
Year
2019
Location
Huong Thuy, Hue
Team
Ho Viet Vinh, Tran Thanh Hai, Le Van Thoi, Ngo Dang Linh
Civil Engineer
Nam Viet
Contractor
Rickenbach Development and Construction
Interior Designer
Eric Mignagd
Lighting Designer
Elek Co, Ltd
Photographer
Dalo lab
Structural Engineer
Nam Viet
Press
ART REPUBLIK 1, Elitism for all, Spring-Summer 2020
Youtube
LeBaDang Memory Space – Contemporary Art in Hue – An article by Dalo Studio on Youtube via the link.



