
Mine Art Gallery
Cam Pha coal mine was established by the French in 1886 under the name Société Française des Charbonnages du Tonkin during the reign of King Tu Duc. The mine’s stratigraphic structure descends into deep underground terraces, with coal seams gradually revealed in the light that pierces through the valley.
The jet-black hue of coal, intermingled with the reddish-brown of the earth and the arid dust suspended in the air, creates an abstract palette imbued with depth and intensity.
The project draws inspiration from the overlapping layers of coal seams, reimagined in reverse to symbolize the void left behind. Construction materials, sourced from coal itself, form layered bricks that replicate the natural striations of the seams. Space, materiality, and landscape converge to evoke the emotional and physical experiences of the miners.



Type
Gallery
Year
2016
Location
Cam Pha city
Team
Ho Viet Vinh
Mai Que Vu
Next project | FRAGILITY
FRAGILITY
“A sea of swirling blue, evokes the tempestuous depths of the soul, adrift in a world of fleeting beauty and despair. The stark white, a beacon of hope, struggles against the relentless tide of azure, a poignant reminder of the fragility of human existence.”
Ho Viet Vinh



Acrylic on canvas, 130x97cm, Maison d’Art, 2024
Next project | Venus

Vinhho, by wood carving, Maison d’Art, 2025
Next project | 18 ARHATS

18 ARHATS
Vinhho
Wood carving
Maison d’Art
2025
Next project | Self – hypnosis

“Thi ca – Kiến trúc – điêu khắc – hội hoạ đang chuyển từ “tạo hình” sang “tạo điều kiện” cho con người tham gia, cho đô thị hồi sinh, cho vật liệu truy nguyên, và cho ký ức được tái sinh trong một trải nghiệm mới.”
“Poetry – Architecture -Sculpture – Painting are transmuting from sculpting forms into orchestrating conditions: for human participation, for urban reawakening, for materials to recount their origins, and for memory to be reborn within a new experience.”
KTS. Hồ Viết Vinh 260105
Next project | Cảnh quan bản địa



Những vệt cắt của địa tầng cảnh quan tạo cho vùng đất một tính cách riêng biệt mang âm hưởng bản địa.
Những khối đá ủ mình trong đất được ôm ấp và tâm tình với bóng đêm và làm bạn với những quân đoàn mối và côn trùng.
Những gốc dương xỉ cổ đại sần sùi, gân guốc chạm mặt ngã nghiêng hứng giọt nắng của trời để ngập ngụa trong màu xanh mơn mởn của tàng lá.
Cả ba dạng hình thái của sự sống cùng hội tụ để tạo nên ý niệm cảnh quan bản địa nơi vùng đất đầy gió và mây này.
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh.06122025
Next project | Floating

Vinhho, Acrylic on canvas, 1.0×1.0m, Maison de Corail reserved, 2025
“Hồ Tràm mùa nước ngập tràn lên ngang lồng ngực, một màn sương xám ô-liu phủ xuống chậm rãi như hơi thở ẩm mặn của rừng: vừa lạnh vừa dịu. Bỗng có một vệt vàng-lục bừng lên như tiếng gọi của mặt trời lạc giữa nước, ánh sáng không rực mà thấm, như hy vọng len qua bùn, như vết thương còn ướt: khiến vừa muốn chạm vào vừa sợ làm vỡ sự im lặng, để cuối cùng cảnh không còn là cảnh mà là một cảm giác kéo dài, mênh mang, lãng mạn và u tịch.”
KTS. Hồ Viết Vinh 251226
Next project | Lake Community Park
Lake Community Park is situated at the heart of the Huong Thuy new urban area, approximately 13.5 km southeast of Hue city center. The Park is conveniently located near Phu Bai Airport and the North-South railway line, just 3.5 km from Huong Thuy station, offering easy access for tourists traveling to and from the area.
Lake Community Park is built upon five core values:
- Green Lung: The park features over 23% water surface area and over 16% natural coverage.
- Central Location: Strategically positioned to connect neighboring areas and Hue city center.
- Transport Hubs (TOD): Integrated with national highways, railways, and aviation systems.
- Balanced Spaces: Harmonizing ecological, agricultural, and eco-residential areas.
- Enhanced Land Use Value: Diversifying functions based on ecological footprints to maximize value.

Next project | Da Dia Reef

The interlocking rock columns are arranged naturally,
ho viet vinh
Shoulder and shoulders depict rapids,
Standing likes the shape of the mountain,
Look down at the waves of the sacred place.
Next project | Maison de L’eau
Nestled gracefully above tranquil waters, Maison de l’Eau embodies the harmonious blend of modern architecture and nature. Its unique curved design, crafted from warm wood, invites sunlight to dance through expansive windows, offering breathtaking views of the surrounding forest. This serene retreat not only provides a peaceful sanctuary but also celebrates sustainable living, encouraging a deep connection with the environment. Maison de l’Eau stands as a testament to the beauty of simplicity, where every curve and corner reflects the gentle flow of nature, creating a perfect balance between comfort and elegance.


Next project | KHỞI NGUỒN

a photo by Vinhho 2025
Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.
Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025