Phu Doan Plaza, located at the Thua Thien Hue Provincial People’s Committee (also known as City Hall), is a vibrant and modern interpretation of Hue’s identity as an ancient capital. Today, the plaza serves as an inclusive outdoor hub of Hue’s cultural and social life, but this was not always the case.
Before its renovation, the plaza was an uninviting and inaccessible space, characterized by uneven terraces, hidden passageways, and neglected trees. The transformation elevated the park—both literally and symbolically—to match its prominent location at the foot of Hue City Hall.
The plaza now offers universal accessibility by leveling the entire site to meet the street, encouraging activity throughout the day. It features a spacious lawn, an interactive fountain, a café, and ample seating amid green groves of native plants such as Bombax ceiba (cây gạo), Borassus flabellifer (cây thốt nốt), Laurus nobilis (cây nguyệt quế), Cinnamomum camphora (cây long não). Built atop Hue City Center’s multi-modal transit hub, it acts as a gateway connecting all neighborhoods.
Covering 8,190 square meters, the plaza provides a welcoming, all-season destination for relaxation and public recreation.




Type
Landscape design
Year
2020
Location
Hue city, Vietnam
Team
Ho Viet Vinh
Ngo Hai Tan
Duong Thi Thanh Thanh
Nguyen Dinh Nhat Thu
Next project | Tự vấn
AI ngày càng trở thành trí tuệ siêu việt và con người ngày càng phụ thuộc vào máy móc. Khủng hoảng hiện sinh đang đẩy chúng ta vào chân tường với những câu hỏi day dứt về tính nhân văn trong cuộc sống. Là một kiến trúc sư, Tôi đang đối diện với chính bản thể của mình để trả lời cho câu hỏi cốt lõi:

Liệu kiến trúc có còn khả năng dẫn dắt con người chạm vào bản thể tự nhiên, nguyên sơ của họ – thay vì chỉ chạm vào những bản sao hoàn hảo nhưng vô hồn của công nghệ?
Để trả lời, Tôi phải trầm mình vào thực thể cuộc sống, để thân xác sống động của mình hòa quyện vào thế giới hiện tượng – nơi ánh nắng, gió thoảng, mùi đất ẩm, sự mát lạnh của đá và tiếng lá xào xạc không còn là đối tượng quan sát từ xa, mà trở thành sự giao thoa (chiasm) đảo ngược: tôi chạm vào thế giới, và thế giới chạm lại vào tôi. Chỉ khi đôi tay không chỉ lướt trên bàn phím mà còn thực sự xúc chạm trực tiếp với ánh mặt trời, với vỏ cây thô ráp, với hơi thở của không gian, thì bản năng nguyên thủy mới được đánh thức. Kiến trúc chân chính không phải là hình khối trừu tượng hay mô phỏng kỹ thuật số; nó là nghệ thuật của sự hiện diện vật lý (embodiment), nơi thân xác con người trở thành phương tiện để cảm nhận sự dịch chuyển. Trong sự hỗn độn ấy, con người không còn là chủ thể tách biệt quan sát thế giới như đối tượng, mà là một phần của sự sống – nơi cảm nhận và cái được cảm nhận đan xen, không thể phân định. Chính sự gắn kết giác quan đa chiều này – haptic (xúc giác), olfactory (khứu giác), auditory (thính giác), cùng với thị giác – mới giúp chúng ta lấy lại sự cân bằng giữa thế giới ảo và thế giới thực, giữa bàn phím lạnh lẽo và hơi ấm của thiên nhiên.
KTS. Hồ Viết Vinh. 260112
Next project | KHỞI NGUỒN

a photo by Vinhho 2025
Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.
Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025
Next project | Talkshow SẮC MƯA


Có nơi nào trong ta chưa hề có mưa! Mưa là một cái cớ để yêu nhau, để nhìn về những hoài niệm và cảm xúc. Talkshow Sắc mưa là giọt cảm xúc rơi vào chính bản thân, để gột rửa, để dẫn lối ta chầm chậm cảm nhận cuộc sống. Thông qua chia sẻ của các diễn giả với góc nhìn kiến trúc, văn thơ, nhạc và họa. Để nhìn ngắm một “chiếc tôi” đáng yêu thông qua tọa đàm này, ta cho mình một trải nghiệm mới, một cảm nhận tâm tính của mưa, và đôi khi là của chính mình…
Ngày 11/5/2024 vừa qua, chuỗi toạ đàm Color & More được thực hiện bởi nhóm Color & More, ấn phẩm KT&ĐS và công ty Paint & More đã mở đầu với chủ đề “Sắc mưa” diễn ra tại OneCoat Studio 458A Điện Biên Phủ, phường 17, quận Bình Thạnh, TP.HCM. Các diễn giả tham gia gồm PGS. TS. KTS. Nguyên Hạnh Nguyên, Bác sĩ CKII Đặng Bảo Ngọc, KTS Hồ Viết Vinh và họa sĩ Việt Anh.
Mời xem Talkshow Sắc mưa qua các nội dung bên dưới:
Next project | VOICES of NATURE

Bathing in the mist of the mountains and forests, we are like super crooked footsteps. Overconfidence has given way to humble trembling. Following the breath we look back at the decaying frame of the mythical years. I falter, bowing my head not to beg, but to apologize for the unruly bare-headed man.
Voices of nature
The melodious reverberation of the mountains and forests,
Clouds cover the rising sun,
I silently curled up in the wind,
Absorb the mist of the dawn light.
Âm vang núi rừng
Du dương vọng tiếng hoà ca rừng núi,
Mây ngập tràn che khuất mặt trời lên,
Ta lặng im cuộn mình trong làn gió,
Men hơi sương ngút ngọn ánh bình minh.
Ho Viet Vinh, Dalat 2021
Next project | Self portrait

Next project | Thien An Community Park
Thien An Community Park, Hue symbolizes the exchange process among communities settling in a new land. They bring with them vast knowledge, unique customs, and aspirations to build a life in this new place. The community serves as a space for openness, exchange, learning, and growth. The process of convergence, interaction, and experimentation among these communities has shaped a distinctive character for the culture of the historic ancient capital.

The park recreates the process of community formation through five main spaces:
- Meeting Space
- Exchange Space
- Agglomeration Space
- Experimental Space
- Performance Space
Each space embodies a unique form and function, representing a distinct stage in the process of community and cultural exchange.
Next project | DANCE of LIGHT
The “Dance of light” stirring a feeling of motion and vitality. This interplay between brilliance and obscurity crafts an enigmatic allure, coaxing the observer to explore the depths of light.
Ho Viet Vinh


(Vinhho, Acrylic on canvas, 130x97cm, Maison de Corail.2024)
Next project | Vietnam Traditional Architecture & Art

The Vietnam Traditional Architecture and Art Gallery features buildings representing the three regions of Vietnam: Hanoi, Hue, and Saigon. Selected works showcase the quintessential artistic values of Dai Viet culture (Northern region), Champa culture (Central region), and Oc Eo culture (Southern region).
Architectural types include communal houses, temples, pagodas, palaces, tomb houses, and traditional homes, crafted from materials such as wood, stone, and terracotta. In addition to architectural works, the gallery space also exhibits wood carvings, stone sculptures, and intricate decorative details.
Type
Art gallery
Year
2015
Location
University of Architecture of Ho Chi Minh City
Team
Ho Viet Vinh
Mai Que Vu


Next project | FRAGILITY
FRAGILITY
“A sea of swirling blue, evokes the tempestuous depths of the soul, adrift in a world of fleeting beauty and despair. The stark white, a beacon of hope, struggles against the relentless tide of azure, a poignant reminder of the fragility of human existence.”
Ho Viet Vinh



Acrylic on canvas, 130x97cm, Maison d’Art, 2024
Next project | Wooden Carving House

For generations, the wood carving craftsmanship of Hue carpenters has been etched into history. Intricate embossed patterns on armrests, beams, arches, and panels reveal the profound artistry embedded within each wood grain.
The touch of the craftsman is incredibly refined. As the chisel glides along the wood grain to remove the excess, the shapes of phoenixes, flowers, and leaves emerge, filling the void with intricate beauty. The wooden panels are not merely decorative; the dual framing system creates overlapping layers, adding spatial depth and transforming physical boundaries into the perception of infinity.
These exquisite carvings have elevated Hue’s palaces, temples, pavilions, mausoleums, and traditional homes beyond mere material structures to the realm of emotional art. This mastery has earned them recognition as a UNESCO World Heritage.
The pride lies in the soul delicately carved by talented artisans from across the nation, each seeking to present their finest beauty to the Buddhas, Kings, and Ancestors.



Type
Garden house
Year
2012
Location
Thu Duc city
Team
Ho Viet Vinh
Duong Dinh Vinh