Phu Doan Plaza, located at the Thua Thien Hue Provincial People’s Committee (also known as City Hall), is a vibrant and modern interpretation of Hue’s identity as an ancient capital. Today, the plaza serves as an inclusive outdoor hub of Hue’s cultural and social life, but this was not always the case.
Before its renovation, the plaza was an uninviting and inaccessible space, characterized by uneven terraces, hidden passageways, and neglected trees. The transformation elevated the park—both literally and symbolically—to match its prominent location at the foot of Hue City Hall.
The plaza now offers universal accessibility by leveling the entire site to meet the street, encouraging activity throughout the day. It features a spacious lawn, an interactive fountain, a café, and ample seating amid green groves of native plants such as Bombax ceiba (cây gạo), Borassus flabellifer (cây thốt nốt), Laurus nobilis (cây nguyệt quế), Cinnamomum camphora (cây long não). Built atop Hue City Center’s multi-modal transit hub, it acts as a gateway connecting all neighborhoods.
Covering 8,190 square meters, the plaza provides a welcoming, all-season destination for relaxation and public recreation.

Phu Doan Plaza in existing condition
Performing art in front of Hue City Hall
Art Light Performing at night
Outdoor Ampitheatre in front of Perfume River

Type
Landscape design
Year
2020
Location
Hue city, Vietnam
Team
Ho Viet Vinh
Ngo Hai Tan
Duong Thi Thanh Thanh
Nguyen Dinh Nhat Thu

Next project | DANCE of LIGHT

The “Dance of light” stirring a feeling of motion and vitality. This interplay between brilliance and obscurity crafts an enigmatic allure, coaxing the observer to explore the depths of light.

Ho Viet Vinh

(Vinhho, Acrylic on canvas, 130x97cm, Maison de Corail.2024)

Next project | GLINT

GLINT

The interplay of these hues, it conjures images of a visual symphony, each segment of the painting whispering a different melancholic melody or vibrant cheer. This piece truly captures the ineffable ‘glint’ of emotions.

Ho Viet Vinh

Next project | Venus

Venus
Vinhho, by wood carving, Maison d’Art, 2025

Next project | Tự vấn

AI ngày càng trở thành trí tuệ siêu việt và con người ngày càng phụ thuộc vào máy móc. Khủng hoảng hiện sinh đang đẩy chúng ta vào chân tường với những câu hỏi day dứt về tính nhân văn trong cuộc sống. Là một kiến trúc sư, Tôi đang đối diện với chính bản thể của mình để trả lời cho câu hỏi cốt lõi:

Photo by Vinhho, Maison d’Art

Liệu kiến trúc có còn khả năng dẫn dắt con người chạm vào bản thể tự nhiên, nguyên sơ của họ – thay vì chỉ chạm vào những bản sao hoàn hảo nhưng vô hồn của công nghệ?

Để trả lời, Tôi phải trầm mình vào thực thể cuộc sống, để thân xác sống động của mình hòa quyện vào thế giới hiện tượng – nơi ánh nắng, gió thoảng, mùi đất ẩm, sự mát lạnh của đá và tiếng lá xào xạc không còn là đối tượng quan sát từ xa, mà trở thành sự giao thoa (chiasm) đảo ngược: tôi chạm vào thế giới, và thế giới chạm lại vào tôi. Chỉ khi đôi tay không chỉ lướt trên bàn phím mà còn thực sự xúc chạm trực tiếp với ánh mặt trời, với vỏ cây thô ráp, với hơi thở của không gian, thì bản năng nguyên thủy mới được đánh thức. Kiến trúc chân chính không phải là hình khối trừu tượng hay mô phỏng kỹ thuật số; nó là nghệ thuật của sự hiện diện vật lý (embodiment), nơi thân xác con người trở thành phương tiện để cảm nhận sự dịch chuyển. Trong sự hỗn độn ấy, con người không còn là chủ thể tách biệt quan sát thế giới như đối tượng, mà là một phần của sự sống – nơi cảm nhận và cái được cảm nhận đan xen, không thể phân định. Chính sự gắn kết giác quan đa chiều này – haptic (xúc giác), olfactory (khứu giác), auditory (thính giác), cùng với thị giác – mới giúp chúng ta lấy lại sự cân bằng giữa thế giới ảo và thế giới thực, giữa bàn phím lạnh lẽo và hơi ấm của thiên nhiên.

KTS. Hồ Viết Vinh. 260112

Next project | Ruộng thức

Bước đi trên thửa ruộng, một bên đang chín vàng và một bên tuổi mười sáu, lòng như bước vào một ngã rẽ thời gian. Vựa lúa đồng bằng không ngủ để mang thóc gạo đến các hải cảng, để chuyển đến nơi cần đến. Vậy mà nó không một khoảng lặng nghỉ ngơi giữa các mùa vụ để hồi sinh. Ngày xưa, người dân cho đất nghỉ sau các mùa vụ canh tác; thế mà giờ đây nó phải đầu tắt mặt tối, phải gồng gánh sức nặng của mưu sinh. Một khi không được nghỉ ngơi vào mùa nước tràn đồng thì đất sẽ suy kiệt do không ngậm được phù sa, cái thưở mùa nước nổi cả đồng bằng như vào một ngày hội lớn: sự tất bật tạm lắng lại để tiếng cười và tiếng thở của đất được rền vang và hồi phục. Giờ đây, đến mùa nước nổi, cánh đồng vẫn vậy, nước không tràn qua đê bao bảo vệ mùa vụ. Dòng phù sa được ví như dòng sữa mẹ nuôi dưỡng vùng Châu thổ thì giờ đây đã cuộn cuộn chảy ra biển tạo thành các cù lao, ụ nổi ngăn đường ra biển lớn.

Ruộng thức là trăn trở và tâm sự của một vùng châu thổ trù phú đất ngậm phù sa một thời.

KTS. Hồ Viết Vinh
Photo by Vinhho @thalatravinh 2024

Next project | Suối Rao

Aquaduct
Photo by Vinhho, Maison de l’Eau

Suối vẫn reo theo nhịp của thời cuộc để âm thầm vá víu những thương tổn hiện sinh.

Dòng nước nương nhờ địa thế len lỏi tự do toả vết tràn ngập, biến cả khung trời rộng lớn nằm gọn trong chiếc bát ngửa mặt nhìn mây. Tiếng lách tách của cá đớp nước, tiếng va đập vào nhánh củi khô, tiếng gió reo lăn tăn phủ bạc lấp lánh soi bóng cả một khoảng rừng non, tiếng vỗ không thành tiếng của loài cò trắng trên mặt nước, thong thả tìm cơ hội trong cuộc mưu sinh đầy nghiệt ngã. Trong cái nắng nhẹ một buổi chớm đông, nhịp chảy âm thầm vọng ra từ thân cầu dẫn nước (aquaduct) tạo nên một hoà âm đầy tĩnh lặng.

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh.30112025

Next project | HAPPY TEACHER’S DAY 2024

Happy Teachers will change the world.”

Zen Master Thich Nhat Hanh
Happy Teacher”s Day 2024

Next project | Sự im lặng

Có những điều thoạt nghe thấy trái ngược nhưng khi ngẫm cho thật kỹ thì ta thấy chí lý vô cùng. Người thông thái khuyên ta rằng:

“Đừng nói gì trừ khi bạn đã học được cách im lặng.”

Vinhho, Acrylic on canvas, D90cm, Maison d’Art, 2026

Điều này có nghĩa rằng nếu bạn chưa đủ thời gian để nghĩ suy thật sâu, thật tường tận vấn đề thì lời nói sẽ hời hợt, nông cạn và thiếu sức thuyết phục. Trong ngạn ngữ Việt cũng có câu: “uốn lưỡi bảy lần trước khi nói” là vậy! Cuộc sống gấp gáp, nhịp đập cuồng quay tác động làm cho ta cũng đảo điên theo sự trôi lăn.
Vậy im lặng là ngồi im mặc cho cuộc đời kéo trôi hay sao?
Không hề!
Diễn dịch theo ngôn ngữ đạo là “im lặng hùng tráng”, tịnh khẩu để thân tâm tập trung khai mở năng lượng tuệ, chiếu kiến để thấu đạt vấn đề. Sau khi quán được bản chất sự vật, hiện tượng ta sẽ dễ dàng hiểu và minh giải được căn nguyên của nó. Từ đó ngôn từ của ta sẽ chuyên chở được đầy đủ thể, tướng và dụng để lời nói trở nên có phẩm chất. Ông bà ta thường chê những lời nói “sáo rỗng” nghĩa là không có phẩm chất, chỉ là đùa vui vậy thôi.
Để im lặng đạt đến sự hùng tráng mà không phải câm lặng là cả một quá trình tu thân và hiểu đạo. Người tu thân phải buông bỏ được tà kiến để thấy được tánh không của vạn pháp mà ngay cả thân và tâm ta cũng do duyên hợp nên bản tánh là không, giả danh và hư dối.
Thấy được như vậy thì ta sẽ hoà làm một với vấn đề mà ta muốn biết nên ta sẽ hiểu nó như nó đã là. Khi đó ta sẽ thông đạt thực tướng để nói những điều nên nói và những điều nên im lặng.

Hồ Viết Vinh.15012026

Next project | CỔ RÊU

Cổ rêu, a photo by Vinhho 2025

Cổ rêu phủ kín một đền đài, như một tấm thảm thời gian lặng lẽ trải dài trên bức tường cổ kính của Cố đô Huế. Những lớp rêu mỏng manh, nhưng kiên cường, bám chặt trên bề mặt xù xì của chất liệu: tựa như những ký ức xa xưa vẫn còn lưu lại, không thể phai nhòa theo năm tháng.

Trong ánh sáng mờ ảo của buổi chiều tà, màu xanh của cổ rêu trở nên lung linh hơn, như những viên ngọc bích nhỏ bé, lấp lánh giữa không gian yên tĩnh. Những đường vân của rêu, như những nét vẽ tinh tế của một họa sĩ tài hoa: tạo nên một bức tranh thiên nhiên sống động, đầy cảm hứng.
Mỗi không gian cổ rêu là một câu chuyện, một mảnh ghép của quá khứ, gợi nhớ về những ngày tháng vàng son của triều đại xưa. Đôi khi, một cơn gió nhẹ thổi qua, làm rêu lay động, như những dòng chữ cổ xưa đang thì thầm kể lại những bí mật của thời gian.
Cổ rêu tại Cố đô Huế không chỉ là một phần của cảnh quan, mà còn là biểu tượng của sự trường tồn, của vẻ đẹp giản dị nhưng sâu lắng, khiến lòng người không khỏi bồi hồi, xao xuyến mỗi khi bước ngang qua nó.

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế. 2025

Next project | Artist Ca Le Thang and the exhibition “Dong Chim Day Nuoc”

Artist Ca Le Thang

The exhibition “Dong Chim Day Nuoc”, taking place at Wiking Salon from December 14, 2024 to January 19, 2025, is an event marking the more than three-decade artistic journey of the famous painter Ca Le Thang. With more than 20 emotional works, the exhibition not only reflects childhood memories of the flood season in the West, but also tells the story of inner rebirth through abstract art. Curated by Le Thien Bao, this event promises to bring an in-depth look at the journey of searching for and affirming the unique artistic language of one of the pioneers of Vietnamese fine arts.

Artist Ca Le Thang’s studio
Beneath Deep Rivers, Field Submerged #3
2024, oil, acrylic and mixed media on canvas, 170 x 100 cm
Architect Ho Viet Vinh met Artist Kao Dung at the event.

“With childhood memories of the flood season in the Mekong Delta, Ca Le Thang breathed life into his paintings with intense, expressive brushstrokes. He created a natural abstraction, both dreamlike and realistic: where memories and emotions intersect.”

Architect Ho Viet Vinh