A symphony of earth and water that whispers of hidden desires. This enchanting scene blurs the line between reality and illusion, inviting the viewer into a realm of sublime beauty. The interplay of light and shadow evokes a sense of eternal mystery, reflecting the poet’s fascination with the ephemeral and the divine. It is a mesmerizing vision of a garden stripped bare, revealing the seductive essence of nature’s true form.

Naked Garden
HVV Architect & Partners with AI supported

Next project | Echo

Âm vang núi rừng khắc lộ vòng niên đại
thở vết thời gian.
Vết chạm khắc sâu hoài niệm bản địa,
đưa quá khứ
cùng hiện diện
với cơn lốc của sự biến đổi.

Echo
Vinhho, Wooden carving, Maison d’Art reserved, 2025

Next project | White lotus

An elegant white tone as the main theme, featuring multi-layered spaces with depth and subtle connections. The space is shaped with soft curves inspired by abstract nature creating a sense of fluidity and natural flow in the architecture. The decorative surfaces of loose furniture are finished with high-quality Vietnamese lacquer techniques. Natural light blends harmoniously with artificial lighting, interacting with materials like glass, lacquer, premium fabrics, and marble, evoking emotional contrasts between light, material, and space. The overall design exudes a contemporary artistic elegence.

White Lotus
HVV Architect & Partners with AI supported

Next project | lại

Forest
Watercolor, 2020, by Vinhho

Lại
Lại rằng có nghĩa là không,
Thì không không có có không cớ gì,
Lại vì không chẳng vô vi,
Đang đi có biết chưa đi nghĩ gì,
Lại thì chẳng có chi chi,
Một khi tâm vắng đường đi ấy là.

Again
Again means naught and all,
For naught is not without reason’s call,
Again for nothing, not idly free,
In stride, yet pondering what thoughts might be,
Again, there’s nothing at all,
When the mind is still, the path stands tall.

Next project | Waterscape

Waterscape | Vinhho, Acrylic on Canvas, 92x252cm, Maison d’Art reserved, 2025

Next project | Cần được khắc tên để tưởng nhớ

TP.HCM đang tổ chức cho người dân cả nước góp ý, hiến kế về “Công trình biểu tượng ghi nhận sự chung sức, đồng lòng của người dân vượt qua đại dịch COVID-19” tại TP.HCM ở khu đất số 1 Lý Thái Tổ (phường Vườn Lài).

Theo kiến trúc sư Hồ Viết Vinh,
Đối với đồng bào thành phố đã nằm xuống trong cuộc chiến chống đại dịch cần được tri ân, ghi nhớ một cách trân trọng tại công trình trên bằng cách khắc tên ở công trình. Rất nhiều công trình tưởng niệm trên thế giới đều có khắc tên các nạn nhân như công trình kỷ niệm sự kiện 11-9 ở Mỹ hay trận động đất ở Đường Sơn, Trung Quốc…
Đối với 23.000 đồng bào mất đi cần được nhắc nhớ một cách trang trọng để mọi người còn biết tưởng nhớ đến ai, tri ân ai. Những người đã nằm xuống cho cuộc sống hôm nay thì bất kể họ là ai, không phân biệt, phải được những người hôm nay, thế hệ sau đến công trình tham quan tự lắng đọng, biết ơn mới thể hiện sự nhân văn.

At 11-9 Memorial & Museum, New York | Source: internet

Vui lòng đọc đầy đủ nội dung bài báo tại link này (bấm vào đây).

Next project | ngẫm

Bóng thâm sâu in hình hài thế kỷ,
Vượt thời gian kể chuyện vẻ huy hoàng,
Soi nắng để hao mòn năm tháng cũ,
Chợt sương tan hoá hiện cõi vô thường.

HoVietVinh 19.02.2025

Next project | Moon

Moon
Vinhho, Oil on canvas, 45x55cm, Maison de Corail reserved, 2025

Next project | RED Temple

Ngôi đền không được xây bằng đá, mà bằng cảm nhận. Mỗi người bước vào ngôi đền mang theo một ý niệm vô hình.
Những vòm cửa là đường cong của hoài niệm, trụ cột là nỗi sợ được đúc kết, mái vòm là khoảng trống giữa hai dòng suy tư. Nhà kiến tạo gợi mở những bức tường đã sẵn có từ lâu trong tiềm thức.
Màu đỏ không phải là sắc tố, mà là nhiệt độ của một trường nhìn thẳm sâu.
Sự linh thiêng thực sự không nằm ở cái được thấy, mà ở cái phản chiếu phía sau đôi mắt: nơi ký ức và ước vọng vẽ nên sự vĩnh hằng của ngôi đền.

Red Temple
Vinhho
Acrylic on canvas
80x120c
Maison d’Art
2025

“The sacred wonder of space is an architecture built behind the eyes.”

Next project | Nostalgia

“The gentle interplay of light and shadow dances across the room, reminiscent of a fading memory. Each element, from the plush seating to the artful arrangement of books, whispers stories of bygone days. The warmth of wood and fabric envelops the senses, creating a cocoon of comfort and reflection. This harmonious blend of textures and hues captures the essence of nostalgia, a poetic journey through time, where beauty and melancholy coexist in a delicate balance.”

(HVV Archirect & Partners with AI supported)

Next project | KHỞI NGUỒN

Khởi nguồn
a photo by Vinhho 2025

Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.

Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025