
The landscape architecture of the museum, spanning 16,000 square meters, is itself a full-scale “Lebadang Space” artwork. Paintings, sculptures, installations, and “Space” artworks by the world-renowned artist Lebadang are periodically rotated, with exhibition content and display methods meeting international standards.
The museum brings to life artist Lebadang’s dream of “an immense artwork, a cosmic landscape, a life in harmony with nature, and an eternal vision.” Its location in Hue, Vietnam’s ancient capital, embodies his aspiration for Hue to become the center of Vietnamese contemporary art and culture in the 21st century.

“Đường mòn lối nhỏ lượn vòng quanh
Trăm hoa đua nở khoe hình sắc
Thấp thoáng hương quê gió nội đồng
Toàn chân đón cảnh mây trời hiện
Một chốn tiên bồng giữa thế gian.”
“Small paths that revolve around
Hundreds of flowers in bloom
Village hidden behind rice fields
Flying clouds in the sky
What a great place. ”
Architect Ho Viet Vinh

Le Ba Dang Memory Space reimagines the image of Co Loa as a unique creation of the Vietnamese spirit. Emotions are etched into the landscape like a giant painting. The winding pathways lead us into a vivid tapestry of reality, where people and nature merge as one. The soul finds peace, and emotions flow freely.
Brilliant flowers bloom, birds chirp joyously, the breeze carries drifting clouds, and every element resonates with authentic sounds, drawing our minds back to the dreams of childhood.






Type
Museum
Year
2019
Location
Huong Thuy, Hue
Team
Ho Viet Vinh, Tran Thanh Hai, Le Van Thoi, Ngo Dang Linh
Civil Engineer
Nam Viet
Contractor
Rickenbach Development and Construction
Interior Designer
Eric Mignagd
Lighting Designer
Elek Co, Ltd
Photographer
Dalo lab
Structural Engineer
Nam Viet
Press
ART REPUBLIK 1, Elitism for all, Spring-Summer 2020
Youtube
LeBaDang Memory Space – Contemporary Art in Hue – An article by Dalo Studio on Youtube via the link.
Next project | Kiến trúc và phẩm giá

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh (Đêm giao thừa đón Xuân Ất Tỵ 2025 tại Cố đô Huế)
Trong bối cảnh hiện nay khi thế giới đang đối mặt với những thách thức lớn về môi trường, biến đổi khí hậu và sự phát triển bền vững, giá trị phổ quát của kiến trúc chính là nâng cao phẩm giá của con người trong mối tương quan với thiên nhiên. Phẩm giá này được tạo dựng dựa trên các nền tảng sau:
- Kiến trúc là cầu nối giữa con người và thiên nhiên: Kiến trúc không chỉ là việc tạo ra những công trình để che chở con người mà còn là cách để con người kết nối với thiên nhiên một cách hài hòa. Thiết kế kiến trúc tốt phải tôn trọng và phản ánh mối quan hệ tự nhiên giữa con người và môi trường, thay vì tách biệt hoặc đối đầu với thiên nhiên.
- Nâng cao phẩm giá con người: Kiến trúc có khả năng nâng cao chất lượng cuộc sống và phẩm giá con người thông qua việc tạo ra những không gian đẹp, tiện nghi và ý nghĩa. Một công trình kiến trúc tốt không chỉ đáp ứng nhu cầu vật chất mà còn nuôi dưỡng tinh thần, cảm xúc và nhận thức của con người.
- Thiên nhiên là nguồn cảm hứng vô tận: Thiên nhiên không chỉ là yếu tố cần được bảo vệ mà còn là nguồn cảm hứng vô tận cho kiến trúc. Các nguyên tắc tự nhiên như sự cân bằng, đa dạng và thích ứng có thể được áp dụng vào thiết kế. Kiến trúc tương lai cần học hỏi từ thiên nhiên để tạo ra các giải pháp bền vững và hiệu quả.
- Kiến trúc bền vững là trách nhiệm đạo đức: Trong bối cảnh biến đổi khí hậu và suy thoái môi trường, kiến trúc có trách nhiệm đạo đức trong việc bảo vệ thiên nhiên và giảm thiểu tác động tiêu cực. Kiến trúc bền vững không chỉ là xu hướng mà còn là sự cần thiết để đảm bảo tương lai cho các thế hệ sau.
- Kiến trúc tương lai chính là tạo dựng sự hài hòa giữa con người, thiên nhiên và công nghệ: Kiến trúc tương lai cần kết hợp hài hòa giữa nhu cầu của con người, sự tôn trọng thiên nhiên và ứng dụng công nghệ tiên tiến. Công nghệ không nên là yếu tố thống trị mà là công cụ để hỗ trợ con người sống hòa hợp với thiên nhiên.
Kiến trúc tương lai cần đặt con người và thiên nhiên vào trung tâm, từ đó tạo ra những không gian không chỉ đẹp và tiện nghi mà còn bền vững, nhân văn và giàu ý nghĩa. Đây không chỉ là mục tiêu của kiến trúc mà còn là trách nhiệm của toàn xã hội trong việc xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn.
Next project | Mine Art Gallery

Mine Art Gallery
Cam Pha coal mine was established by the French in 1886 under the name Société Française des Charbonnages du Tonkin during the reign of King Tu Duc. The mine’s stratigraphic structure descends into deep underground terraces, with coal seams gradually revealed in the light that pierces through the valley.
The jet-black hue of coal, intermingled with the reddish-brown of the earth and the arid dust suspended in the air, creates an abstract palette imbued with depth and intensity.
The project draws inspiration from the overlapping layers of coal seams, reimagined in reverse to symbolize the void left behind. Construction materials, sourced from coal itself, form layered bricks that replicate the natural striations of the seams. Space, materiality, and landscape converge to evoke the emotional and physical experiences of the miners.



Type
Gallery
Year
2016
Location
Cam Pha city
Team
Ho Viet Vinh
Mai Que Vu
Next project | Nostalgia
“The gentle interplay of light and shadow dances across the room, reminiscent of a fading memory. Each element, from the plush seating to the artful arrangement of books, whispers stories of bygone days. The warmth of wood and fabric envelops the senses, creating a cocoon of comfort and reflection. This harmonious blend of textures and hues captures the essence of nostalgia, a poetic journey through time, where beauty and melancholy coexist in a delicate balance.”

Next project | Mùa đào

Vinhho, Acrylic on canvas, 150x150cm, Maison d’Art reserved, 2026
Mùa đào
Núi hồng thiên thu áo,
Ánh nồng gởi mùa đông,
Sắc không phai vì sắc.
KTS Hồ Viết Vinh 260108.
Next project | Vietnam Traditional Architecture & Art

The Vietnam Traditional Architecture and Art Gallery features buildings representing the three regions of Vietnam: Hanoi, Hue, and Saigon. Selected works showcase the quintessential artistic values of Dai Viet culture (Northern region), Champa culture (Central region), and Oc Eo culture (Southern region).
Architectural types include communal houses, temples, pagodas, palaces, tomb houses, and traditional homes, crafted from materials such as wood, stone, and terracotta. In addition to architectural works, the gallery space also exhibits wood carvings, stone sculptures, and intricate decorative details.
Type
Art gallery
Year
2015
Location
University of Architecture of Ho Chi Minh City
Team
Ho Viet Vinh
Mai Que Vu


Next project | VINHHO Studio




Sắc kia ai vắt lên trời,
Ho Viet Vinh
Nửa chìm trong nước,
Nửa phơi nắng vàng.
Next project | MELALEUCA Forest
Một lối mòn hun hút dấu mình trong màu xanh thẳm cuối cùng của cánh rừng Tràm.
Chẳng ai có thể biết cuối con đường sẽ dẫn đến đâu,
ấy thế mà vẫn mang trong sự bí ẩn và quyến rũ đến kỳ lạ.
Mong manh luôn là lằn ranh giữa thăng hoa và lụi tàn:
ở đó vẻ đẹp xuất hiện.

Vinhho, 120x80cm, Acrylic on canvas, Maison d’Art@2025
A trail, vanishing into the deepest green at the far end of the Melaleuca forest.
None can tell for certain where it might lead, and yet it holds within itself a most singular charm and mystery.
How delicate is the line between flourishing and decay:
it is there that beauty reveals itself.

Next project | Ru
Ru
Ru đời mấy giấc chiêm bao,
Xôn xao như gió ngã nhào bờ mê,
Ru quê cho tỏ đường về,
Tỉ tê câu chuyện bờ đê mái đình,
Ru mình chỉ mấy lời kinh,
Tâm minh hồn triết thanh hình sắc tao.
Lullaby
Lull life’s dreams in fleeting flight,
Stirred like winds tumbling on enchanted dikes,
Lull the homeland, reveal the path home,
Whisper tales by riverbanks and village halls,
Lull the self with sacred dharmas,
Enlightened soul, wisdom’s grace in form and rhyme.
Ho Viet Vinh 250412

Next project | A Dialogue Between Humanity and Nature Through the Duo Exhibition “Biophilia and Naturalis”

Source: saigoneer.com
Amid the chaos of modern life and urban development, where humans are in constant, fast motion, nature is an important element to remind ourselves of and return to. In this duo exhibition by Patricia vd Moreen and Devon Nguyen, we find ourselves stepping into another world filled with harmony between humanity and nature.
“Biophilia and Naturalis” features the most recent works by two unique artists. Works of oil paintings and ceramics call to mind living entities glowing in the darkened space and reveal the connection between humanity and nature. While Patricia’s works highlight the concept of Naturalism, Devon’s works speak for the concept of Bipholia, which emphasises the harmony between humans and nature.

Source: saigoneer.com

Source: saigoneer.com

To read the full article by Saigoneer, please click on this link.
Next project | KHỞI NGUỒN

a photo by Vinhho 2025
Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.
Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025