“A delicate symphony of muted hues pirouettes in the ever-changing light. Its dance mirroring the soul’s ebb and flow, serving as a melancholic ode to time’s fleeting passage and life’s ephemeral beauty: a poignant reflection of existential drift.”

Ho Viet Vinh
Drifting
Acrylic on canvas, 130x97cm, Maison d’Art, 2024

Next project | The Ideas competition for Thu Thiem Master Plan

Thu Thiem Pennisula from the old SaiGon city

The Concept for the Thu Thiem Master Plan envisions a lush peninsula of trees and waterways. Its urban spatial morphology is designed to achieve a balanced scale, harmonizing with the existing urban fabric. The central square is seamlessly connected by canals, directing water flows through the wetland forest. Along the banks of the Saigon River, open parks create a buffer that bridges the high-density urban spaces on the river’s west side.

The master plan for the Thu Thiem New Urban Center triumphed over 29 competing proposals (14 international and 15 Vietnamese) to earn high acclaim. The selected plan, originally proposed by SASAKI Inc., incorporated additional ideas during the detailed planning stage.
The selection committee, comprising renowned domestic and international urban experts, included figures such as Professor John Lang from New South Wales, Professor William S.W. Lim from Singapore, Professor Nguyen The Ba, and Professor Nguyen Manh Thu.

Former Prime Minister Vo Van Kiet at the exhibition of competition proposals.

Type
Urban Planning
Year
2003
Area
730 hectares
Location
District 2, Ho Chi Minh City
Team
Professor Nguyen Trong Hoa
Master of Urban plannning Ho Viet Vinh

Next project | Peacefulness

Vinhho, Acrylic on canvas, 160x160cm, Maison d’Art, 2024

Next project | Manifesto 2026

Tuyên ngôn năm 2026 – “HVV Architect & Partners tin rằng kiến trúc không bắt đầu từ hình khối, mà bắt đầu từ bầu không khí.”

Một không gian chỉ thực sự có giá trị khi nó chạm đến ký ức, văn hoá và chiều sâu nội tâm của con người.”
Chúng tôi theo đuổi một con đường rõ ràng: chạm đến tính bản địa và cá nhân hoá cho từng chi tiết thiết kế để tạo nên sự hoà quyện giữa truyền thống và đương đại.

1. Kiến trúc là sự lắng nghe vùng đất

Mỗi công trình khởi đi từ địa tầng ký ức: khí hậu, ánh sáng, vật liệu, tập quán, nghề thủ công, nhịp sống.
Chúng tôi không sao chép truyền thống. Chúng tôi giải mã tinh thần của nó. Bản địa không phải là hình thức lặp lại, mà là sự tiếp nối của năng lượng nơi chốn trong một hình thái mới.

2. Cá nhân hoá là đạo đức thiết kế

Mỗi khách hàng là một thế giới riêng. Chúng tôi không tạo ra “mẫu nhà đẹp” lặp lại, mà kiến tạo những không gian phản chiếu cá tính, lối sống và khát vọng sống. Cá nhân hoá không dừng ở mặt bằng hay công năng, mà đi vào chi tiết vật liệu, ánh sáng, tỷ lệ, nhịp điệu không gian. Kiến trúc, vì thế, trở thành một chân dung sống.

3. Truyền thống và đương đại không đối lập

Chúng tôi không nhìn truyền thống như quá khứ, cũng không xem đương đại là sự đoạn tuyệt với quá khứ. Truyền thống là chiều sâu. Đương đại là nhịp thở. Khi hai dòng chảy ấy gặp nhau,một bầu không khí mới được sinh ra vừa quen thuộc, vừa khai mở.

4. Kiến trúc – Hội hoạ – Điêu khắc – Thi ca

HVV Architect & Partners vận hành trên bốn không gian:

  • Không gian ở: Kiến trúc
  • Không gian nhìn: Hội hoạ
  • Không gian chạm: Điêu khắc
  • Không gian trong tâm thức: Thi ca

Chúng tôi tin rằng một công trình chỉ hoàn chỉnh khi nó đồng thời chạm vào thân thể và tâm hồn.

5. Bản chất trước hiệu ứng

Chúng tôi không chạy theo hình ảnh gây ấn tượng tức thời. Chúng tôi đi tìm bản chất. Cái cơ bản nếu được thực hiện đến tận cùng sẽ tạo nên sự bền vững và sang trọng thực sự. Sự giản lược, khi đúng chỗ, chính là biểu hiện cao nhất của tinh tế.

6. Kiến trúc như một hành vi hiện sinh

Mỗi công trình là một tuyên ngôn sống. Mỗi dự án là một cuộc đối thoại giữa con người và thời đại.
Trong một thế giới ồn ào và đồng dạng, chúng tôi chọn con đường lặng lẽ nhưng sâu sắc: Kiến tạo những không gian có linh hồn.

HVV Architect & Partners theo đuổi tinh thần Kiến trúc thi ca (Poetry of Architecture): Chạm đến bản địa; Tôn vinh cá tính; Kiến tạo bầu không khí sống.

Next project | KHỞI NGUỒN

Khởi nguồn
a photo by Vinhho 2025

Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.

Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025

Next project | Cần được khắc tên để tưởng nhớ

TP.HCM đang tổ chức cho người dân cả nước góp ý, hiến kế về “Công trình biểu tượng ghi nhận sự chung sức, đồng lòng của người dân vượt qua đại dịch COVID-19” tại TP.HCM ở khu đất số 1 Lý Thái Tổ (phường Vườn Lài).

Theo kiến trúc sư Hồ Viết Vinh,
Đối với đồng bào thành phố đã nằm xuống trong cuộc chiến chống đại dịch cần được tri ân, ghi nhớ một cách trân trọng tại công trình trên bằng cách khắc tên ở công trình. Rất nhiều công trình tưởng niệm trên thế giới đều có khắc tên các nạn nhân như công trình kỷ niệm sự kiện 11-9 ở Mỹ hay trận động đất ở Đường Sơn, Trung Quốc…
Đối với 23.000 đồng bào mất đi cần được nhắc nhớ một cách trang trọng để mọi người còn biết tưởng nhớ đến ai, tri ân ai. Những người đã nằm xuống cho cuộc sống hôm nay thì bất kể họ là ai, không phân biệt, phải được những người hôm nay, thế hệ sau đến công trình tham quan tự lắng đọng, biết ơn mới thể hiện sự nhân văn.

At 11-9 Memorial & Museum, New York | Source: internet

Vui lòng đọc đầy đủ nội dung bài báo tại link này (bấm vào đây).

Next project | The Unveiling of Trịnh Công Sơn’s Sculpture

At 4:30 p.m. on February 28, the Trịnh Công Sơn Park in Gia Hội Ward, Huế City, will host a significant event—the unveiling of a bronze statue of Trịnh Công Sơn, sculpted by the late artist Trương Đình Quế (1939–2016). This bronze statue, weighing 500 kg, stands 170 cm tall, with a width of 230 cm and a depth of 160 cm. Its design exudes a sense of intimacy and familiarity.

The project is the culmination of years of dedication by Mr. Lê Hùng Mạnh from Gia Hòa Company in Ho Chi Minh City. The journey to place a statue in a public space was far from simple, but his passion for commemorating artists didn’t stop there—he dreams of creating similar tributes for other cultural icons, such as the poet Bùi Giáng.

The sculptor Trương Đình Quế và statue of Trịnh Công Sơn, 2007

The choice of Trương Đình Quế as the sculptor was deliberate. He was one of Vietnam’s most renowned visual artists, celebrated with numerous national and international accolades. Born in 1939, the same year as Trịnh Công Sơn, Quế graduated from the Gia Định College of Fine Arts in 1960—the very year Trịnh penned his first song, Ướt Mi. This synchronicity in their lives laid the foundation for a deep friendship rooted in a shared passion for art and music, allowing Quế to capture the essence of his lifelong friend with ease.

The statue at the park Trịnh Công Sơn

The statue took a year to complete at Giang Điền Waterfall in Đồng Nai. Reflecting on the creative process, Mr. Mạnh shared, “Trương Đình Quế and I agreed on how Trịnh should be depicted—as you now see him, leaning forward, as if gazing into a book, or perhaps into his own soul. Naturally, we couldn’t forget the ‘companion’ who stayed with him from ‘the day my mother bore me into this life of burden’ to ‘the noon field, where we met and vanished into the void’—his guitar.”

“The image of Trịnh bowing is intentional,” Mạnh explained, “and it aligns with his own lyrics: Cúi xuống. Cho tình dấy lên. Cho da thịt mềm. Cho cơn mặn nồng ngất lịm. Cúi xuống. Cho đời lãng quên. Cho mây trời chìm. Cho đêm mở hội âm thầm.

When designing the statue’s base, we collaborated with architect Hồ Viết Vinh, who envisioned it as an eye—650 cm long, 350 cm wide, and 55 cm high. This symbolic choice reflects Trịnh’s longing for human compassion: Những con mắt trần gian, Xin nguôi vết nhục nhằn. Những con mắt muộn phiền, Xin cấy lại niềm tin. Even when inspired by Bùi Giáng’s poetry, Trịnh expressed hope and tenderness: Con mắt còn lại nhẹ nhàng từ tâm. Nhìn em ra đi lòng em xa vắng. Con mắt còn lại là đêm tối tăm. Con mắt còn lại là đêm nồng nàn.

This collaboration between sculptor Trương Đình Quế and architect Hồ Viết Vinh embodies the essence of Trịnh Công Sơn’s music—where visual art and sound converge in a harmonious message of love and humanity.

The statue of Trịnh Công Sơn gazes out toward the river.

Today, as we gather to unveil this statue on Trịnh Công Sơn’s birthday, it is more than a celebration—it is the realization of a dream. With hearts full of love for his music, Mr. Mạnh and his team gift this statue to the city of Huế as a gesture of gratitude.

“With this sincere endeavor,” Mr Lê Hùng Mạnh remarked, “we are grateful for the support from the Huế City authorities and the province of Thừa Thiên-Huế, who have made this possible. Today, as the statue of Trịnh Công Sơn stands in the park bearing his name, we believe it brings joy to millions across the country who remember him. And surely, our gifted musician and his dear friend, sculptor Trương Đình Quế, would be pleased. For in life, they shared many moments of artistic communion, exchanging ideas and toasting to the beauty of creation.”

See the original article at this link.

Next project | Majestic Hotel Renovation

Established by the Hui-Bon-Hoa Company (owned by a Chinese-Vietnamese businessman known as Uncle Hoa), the hotel is located at the corner of Catinat Street (now Dong Khoi Street) and Quai de Belgique Street (now Ton Duc Thang Street). Designed in the popular baroque architectural style of the time, the hotel became one of Saigon’s most elegant and impressive buildings upon its completion in 1925.
The Majestic initially had three stories and 44 bedrooms, as per the original design by a French architect. In 1948, the Indochina Tourism and Exhibition Department, led by the Frenchman Franchini Mathieu, purchased the ground and first floors of the hotel and leased 44 rooms for 30 years.
The hotel was officially rated as a five-star establishment in 2007. In July 2011, construction began on two new towers along Nguyen Hue Street, adding 353 rooms to the hotel.
However, over time, the usage of the space and the integration of modern equipment have diminished the building’s original value. The goal of the redesign and renovation is to restore its luxury and evoke the essence of the famous Indochinese architectural style, reminiscent of old Saigon.

Next project | Le Ba Dang Art Space

At the end of November 2024, the Ho Chi Minh City Museum of Fine Arts launched the Le Ba Dang Art Space exhibition. The exhibition not only aims to showcase the distinctive creative values of painter Le Ba Dang but also serves as a tribute to the generosity of Mr. Le Tat Luyen and Mrs. Thuy Khue, who donated this collection. Their contribution has played a crucial role in preserving and promoting the value of this artistic heritage while fostering the creation of a vibrant art space that inspires future generations.

Architect Ho Viet Vinh at the Le Ba Dang art space.
A few lines capturing the emotions of Architect Ho Viet Vinh at the event.

“The famous painter Le Ba Dang has woven brocade and embroidered the beauty of the country and the Vietnamese soul with a new and unique language of painting.”

Architect Ho Viet Vinh

Next project | Huyền sử RÊU

Huyền sử rêu
a photo by Vinhho 2025

Trong lòng phố cổ Gia Hội, nơi mà thời gian như dừng lại, “Huyền sử Rêu” hiện lên như một bức tranh sống động của ký ức.
Rêu xanh mướt, mềm mại như dải lụa, phủ kín những bức tường cổ kính, kể lại câu chuyện của những ngày đã qua. Mỗi lớp rêu như một dòng thơ trầm mặc, mang hồn cốt của quá khứ và hiện tại hòa quyện. Dưới ánh hoàng hôn, rêu trở thành biểu tượng của sự trường tồn, của những giá trị không phai mờ. Như một bức tranh, “Huyền sử Rêu” gợi lên những cảm xúc sâu lắng, những suy tư về sự bất biến và vẻ đẹp ẩn giấu trong từng góc nhỏ của cuộc sống.
Trong không gian ấy, rêu không chỉ là thực vật, mà là một phần của linh hồn phố cổ, một lời thì thầm của thời gian.

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025

Next project | Waterscape

Waterscape | Vinhho, Acrylic on Canvas, 92x252cm, Maison d’Art reserved, 2025