“A delicate symphony of muted hues pirouettes in the ever-changing light. Its dance mirroring the soul’s ebb and flow, serving as a melancholic ode to time’s fleeting passage and life’s ephemeral beauty: a poignant reflection of existential drift.”
Ho Viet Vinh



Acrylic on canvas, 130x97cm, Maison d’Art, 2024
Next project | The Unveiling of Trịnh Công Sơn’s Sculpture
At 4:30 p.m. on February 28, the Trịnh Công Sơn Park in Gia Hội Ward, Huế City, will host a significant event—the unveiling of a bronze statue of Trịnh Công Sơn, sculpted by the late artist Trương Đình Quế (1939–2016). This bronze statue, weighing 500 kg, stands 170 cm tall, with a width of 230 cm and a depth of 160 cm. Its design exudes a sense of intimacy and familiarity.
The project is the culmination of years of dedication by Mr. Lê Hùng Mạnh from Gia Hòa Company in Ho Chi Minh City. The journey to place a statue in a public space was far from simple, but his passion for commemorating artists didn’t stop there—he dreams of creating similar tributes for other cultural icons, such as the poet Bùi Giáng.

The choice of Trương Đình Quế as the sculptor was deliberate. He was one of Vietnam’s most renowned visual artists, celebrated with numerous national and international accolades. Born in 1939, the same year as Trịnh Công Sơn, Quế graduated from the Gia Định College of Fine Arts in 1960—the very year Trịnh penned his first song, Ướt Mi. This synchronicity in their lives laid the foundation for a deep friendship rooted in a shared passion for art and music, allowing Quế to capture the essence of his lifelong friend with ease.

The statue took a year to complete at Giang Điền Waterfall in Đồng Nai. Reflecting on the creative process, Mr. Mạnh shared, “Trương Đình Quế and I agreed on how Trịnh should be depicted—as you now see him, leaning forward, as if gazing into a book, or perhaps into his own soul. Naturally, we couldn’t forget the ‘companion’ who stayed with him from ‘the day my mother bore me into this life of burden’ to ‘the noon field, where we met and vanished into the void’—his guitar.”
“The image of Trịnh bowing is intentional,” Mạnh explained, “and it aligns with his own lyrics: Cúi xuống. Cho tình dấy lên. Cho da thịt mềm. Cho cơn mặn nồng ngất lịm. Cúi xuống. Cho đời lãng quên. Cho mây trời chìm. Cho đêm mở hội âm thầm.

When designing the statue’s base, we collaborated with architect Hồ Viết Vinh, who envisioned it as an eye—650 cm long, 350 cm wide, and 55 cm high. This symbolic choice reflects Trịnh’s longing for human compassion: Những con mắt trần gian, Xin nguôi vết nhục nhằn. Những con mắt muộn phiền, Xin cấy lại niềm tin. Even when inspired by Bùi Giáng’s poetry, Trịnh expressed hope and tenderness: Con mắt còn lại nhẹ nhàng từ tâm. Nhìn em ra đi lòng em xa vắng. Con mắt còn lại là đêm tối tăm. Con mắt còn lại là đêm nồng nàn.
This collaboration between sculptor Trương Đình Quế and architect Hồ Viết Vinh embodies the essence of Trịnh Công Sơn’s music—where visual art and sound converge in a harmonious message of love and humanity.

Today, as we gather to unveil this statue on Trịnh Công Sơn’s birthday, it is more than a celebration—it is the realization of a dream. With hearts full of love for his music, Mr. Mạnh and his team gift this statue to the city of Huế as a gesture of gratitude.

“With this sincere endeavor,” Mr Lê Hùng Mạnh remarked, “we are grateful for the support from the Huế City authorities and the province of Thừa Thiên-Huế, who have made this possible. Today, as the statue of Trịnh Công Sơn stands in the park bearing his name, we believe it brings joy to millions across the country who remember him. And surely, our gifted musician and his dear friend, sculptor Trương Đình Quế, would be pleased. For in life, they shared many moments of artistic communion, exchanging ideas and toasting to the beauty of creation.”
Next project | White lotus
An elegant white tone as the main theme, featuring multi-layered spaces with depth and subtle connections. The space is shaped with soft curves inspired by abstract nature creating a sense of fluidity and natural flow in the architecture. The decorative surfaces of loose furniture are finished with high-quality Vietnamese lacquer techniques. Natural light blends harmoniously with artificial lighting, interacting with materials like glass, lacquer, premium fabrics, and marble, evoking emotional contrasts between light, material, and space. The overall design exudes a contemporary artistic elegence.




HVV Architect & Partners with AI supported
Next project | Cape of Rapids

Cape of Rapids
Ho Viet Vinh
Waves filled with clouds, letting time drift by on the cape of rapids. The cape stretches out to await the sunset, ignoring the trembling sands as the tide rises.

Description
Exucuted in April 2020
Style
Lyrical Abstract
Technique
Acrylic on Canvas
Dimension
100W x 100H x 5D cm
The authenticity of this work has been confirmed by HVV Architect &Partners. A certificate of authenticity maybe delivered by the Company upon request to the buyer.
Next project | FRAGILITY
FRAGILITY
“A sea of swirling blue, evokes the tempestuous depths of the soul, adrift in a world of fleeting beauty and despair. The stark white, a beacon of hope, struggles against the relentless tide of azure, a poignant reminder of the fragility of human existence.”
Ho Viet Vinh



Acrylic on canvas, 130x97cm, Maison d’Art, 2024
Next project | VINHHO Studio




Sắc kia ai vắt lên trời,
Ho Viet Vinh
Nửa chìm trong nước,
Nửa phơi nắng vàng.
Next project | MELALEUCA Forest
Một lối mòn hun hút dấu mình trong màu xanh thẳm cuối cùng của cánh rừng Tràm.
Chẳng ai có thể biết cuối con đường sẽ dẫn đến đâu,
ấy thế mà vẫn mang trong sự bí ẩn và quyến rũ đến kỳ lạ.
Mong manh luôn là lằn ranh giữa thăng hoa và lụi tàn:
ở đó vẻ đẹp xuất hiện.

Vinhho, 120x80cm, Acrylic on canvas, Maison d’Art@2025
A trail, vanishing into the deepest green at the far end of the Melaleuca forest.
None can tell for certain where it might lead, and yet it holds within itself a most singular charm and mystery.
How delicate is the line between flourishing and decay:
it is there that beauty reveals itself.

Next project | Ru
Ru
Ru đời mấy giấc chiêm bao,
Xôn xao như gió ngã nhào bờ mê,
Ru quê cho tỏ đường về,
Tỉ tê câu chuyện bờ đê mái đình,
Ru mình chỉ mấy lời kinh,
Tâm minh hồn triết thanh hình sắc tao.
Lullaby
Lull life’s dreams in fleeting flight,
Stirred like winds tumbling on enchanted dikes,
Lull the homeland, reveal the path home,
Whisper tales by riverbanks and village halls,
Lull the self with sacred dharmas,
Enlightened soul, wisdom’s grace in form and rhyme.
Ho Viet Vinh 250412

Next project | KHỞI NGUỒN

a photo by Vinhho 2025
Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.
Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025
Next project | Maison des Marais

Supported by AI
Maison des Marais embodies the ethereal dance between the tangible and the intangible. The structure, elevated on stilts, mirrors itself in the serene waters, creating a dialogue with the reflections that blur the boundary between reality and illusion. The thatched roof and wooden textures harmonize with the surrounding marshland, evoking a sense of timelessness and serenity. This architectural poetry captures the essence of nature’s abstraction, where each element, seen and unseen, contributes to a symphony of spatial resonance, reflecting the invisible threads that weave through the fabric of existence.


Supported by AI
Next project | Manifesto 2026
Tuyên ngôn năm 2026 – “HVV Architect & Partners tin rằng kiến trúc không bắt đầu từ hình khối, mà bắt đầu từ bầu không khí.”
Một không gian chỉ thực sự có giá trị khi nó chạm đến ký ức, văn hoá và chiều sâu nội tâm của con người.”
Chúng tôi theo đuổi một con đường rõ ràng: chạm đến tính bản địa và cá nhân hoá cho từng chi tiết thiết kế để tạo nên sự hoà quyện giữa truyền thống và đương đại.
1. Kiến trúc là sự lắng nghe vùng đất
Mỗi công trình khởi đi từ địa tầng ký ức: khí hậu, ánh sáng, vật liệu, tập quán, nghề thủ công, nhịp sống.
Chúng tôi không sao chép truyền thống. Chúng tôi giải mã tinh thần của nó. Bản địa không phải là hình thức lặp lại, mà là sự tiếp nối của năng lượng nơi chốn trong một hình thái mới.
2. Cá nhân hoá là đạo đức thiết kế
Mỗi khách hàng là một thế giới riêng. Chúng tôi không tạo ra “mẫu nhà đẹp” lặp lại, mà kiến tạo những không gian phản chiếu cá tính, lối sống và khát vọng sống. Cá nhân hoá không dừng ở mặt bằng hay công năng, mà đi vào chi tiết vật liệu, ánh sáng, tỷ lệ, nhịp điệu không gian. Kiến trúc, vì thế, trở thành một chân dung sống.
3. Truyền thống và đương đại không đối lập
Chúng tôi không nhìn truyền thống như quá khứ, cũng không xem đương đại là sự đoạn tuyệt với quá khứ. Truyền thống là chiều sâu. Đương đại là nhịp thở. Khi hai dòng chảy ấy gặp nhau,một bầu không khí mới được sinh ra vừa quen thuộc, vừa khai mở.
4. Kiến trúc – Hội hoạ – Điêu khắc – Thi ca
HVV Architect & Partners vận hành trên bốn không gian:
- Không gian ở: Kiến trúc
- Không gian nhìn: Hội hoạ
- Không gian chạm: Điêu khắc
- Không gian trong tâm thức: Thi ca
Chúng tôi tin rằng một công trình chỉ hoàn chỉnh khi nó đồng thời chạm vào thân thể và tâm hồn.
5. Bản chất trước hiệu ứng
Chúng tôi không chạy theo hình ảnh gây ấn tượng tức thời. Chúng tôi đi tìm bản chất. Cái cơ bản nếu được thực hiện đến tận cùng sẽ tạo nên sự bền vững và sang trọng thực sự. Sự giản lược, khi đúng chỗ, chính là biểu hiện cao nhất của tinh tế.
6. Kiến trúc như một hành vi hiện sinh
Mỗi công trình là một tuyên ngôn sống. Mỗi dự án là một cuộc đối thoại giữa con người và thời đại.
Trong một thế giới ồn ào và đồng dạng, chúng tôi chọn con đường lặng lẽ nhưng sâu sắc: Kiến tạo những không gian có linh hồn.
HVV Architect & Partners theo đuổi tinh thần Kiến trúc thi ca (Poetry of Architecture): Chạm đến bản địa; Tôn vinh cá tính; Kiến tạo bầu không khí sống.