Architecture of each nation evolves and develops along a historical trajectory. Particularly, royal architecture establishes solid foundations refined over time, becoming the formal language through which art thrives. Each dynasty selects its own stylistic language as a benchmark for evaluation and a marker of its era.
The selective inheritance across dynasties shapes the orthodox architectural tradition. This tradition adheres to strict principles of form-making, setting standards that serve as measures of artistic creativity. However, the end of each dynasty invariably signifies adaptations to external influences. Ultimately, the flow of architecture is once again reshaped and renewed, continuing its progression.

Khai Dinh tomb. Source: @molon.de

Emperor Khai Dinh utilized to infuse a sense of national identity into the architectural and artistic works of the royal court. These projects, executed during the late Nguyen dynasty, reflect a deliberate effort to adapt proactively to the changing circumstances.

Nearly a century later, the art of ceramic mosaic from the Khai Dinh era continues to flourish in temples, pagodas, shrines, and tombs.

To read the full research article below.

Next project | Lotus

Ngẩng đầu nghe gió hát,
Tắm mát mạch nguồn khơi,
Chơi vơi miền êm ả,
Nghiêng ngã một đời không?

Ho Viet Vinh
Photo by Vinhho @ Aobaom

Next project | Sự im lặng

Có những điều thoạt nghe thấy trái ngược nhưng khi ngẫm cho thật kỹ thì ta thấy chí lý vô cùng. Người thông thái khuyên ta rằng:

“Đừng nói gì trừ khi bạn đã học được cách im lặng.”

Vinhho, Acrylic on canvas, D90cm, Maison d’Art, 2026

Điều này có nghĩa rằng nếu bạn chưa đủ thời gian để nghĩ suy thật sâu, thật tường tận vấn đề thì lời nói sẽ hời hợt, nông cạn và thiếu sức thuyết phục. Trong ngạn ngữ Việt cũng có câu: “uốn lưỡi bảy lần trước khi nói” là vậy! Cuộc sống gấp gáp, nhịp đập cuồng quay tác động làm cho ta cũng đảo điên theo sự trôi lăn.
Vậy im lặng là ngồi im mặc cho cuộc đời kéo trôi hay sao?
Không hề!
Diễn dịch theo ngôn ngữ đạo là “im lặng hùng tráng”, tịnh khẩu để thân tâm tập trung khai mở năng lượng tuệ, chiếu kiến để thấu đạt vấn đề. Sau khi quán được bản chất sự vật, hiện tượng ta sẽ dễ dàng hiểu và minh giải được căn nguyên của nó. Từ đó ngôn từ của ta sẽ chuyên chở được đầy đủ thể, tướng và dụng để lời nói trở nên có phẩm chất. Ông bà ta thường chê những lời nói “sáo rỗng” nghĩa là không có phẩm chất, chỉ là đùa vui vậy thôi.
Để im lặng đạt đến sự hùng tráng mà không phải câm lặng là cả một quá trình tu thân và hiểu đạo. Người tu thân phải buông bỏ được tà kiến để thấy được tánh không của vạn pháp mà ngay cả thân và tâm ta cũng do duyên hợp nên bản tánh là không, giả danh và hư dối.
Thấy được như vậy thì ta sẽ hoà làm một với vấn đề mà ta muốn biết nên ta sẽ hiểu nó như nó đã là. Khi đó ta sẽ thông đạt thực tướng để nói những điều nên nói và những điều nên im lặng.

Hồ Viết Vinh.15012026

Next project | KHỞI NGUỒN

Khởi nguồn
a photo by Vinhho 2025

Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.

Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025

Next project | SPARKLE

“Whispers of ephemeral beauty, a tranquil moment captured in the chaos of existence. Shades of yellow and brown morph together, cradling hints of white and red, embodying the fleeting glimmer of life. Amidst this tumultuous beauty, the painting proposes a reflection on the essence of “sparkle” – not as mere glitz, but as a profound glitter of existence, intricate dance of light and shadow, beauty and decay.”

Ho Viet Vinh
Sparkle
Acrylic on canvas, 130x97cm, Maison d’Art 2024

Next project | Maison des Marais

Maison de Marais
Supported by AI

Maison des Marais embodies the ethereal dance between the tangible and the intangible. The structure, elevated on stilts, mirrors itself in the serene waters, creating a dialogue with the reflections that blur the boundary between reality and illusion. The thatched roof and wooden textures harmonize with the surrounding marshland, evoking a sense of timelessness and serenity. This architectural poetry captures the essence of nature’s abstraction, where each element, seen and unseen, contributes to a symphony of spatial resonance, reflecting the invisible threads that weave through the fabric of existence.

Maison de Marais
Supported by AI

Next project | Floating

Floating
Vinhho, Acrylic on canvas, 1.0×1.0m, Maison de Corail reserved, 2025

“Hồ Tràm mùa nước ngập tràn lên ngang lồng ngực, một màn sương xám ô-liu phủ xuống chậm rãi như hơi thở ẩm mặn của rừng: vừa lạnh vừa dịu. Bỗng có một vệt vàng-lục bừng lên như tiếng gọi của mặt trời lạc giữa nước, ánh sáng không rực mà thấm, như hy vọng len qua bùn, như vết thương còn ướt: khiến vừa muốn chạm vào vừa sợ làm vỡ sự im lặng, để cuối cùng cảnh không còn là cảnh mà là một cảm giác kéo dài, mênh mang, lãng mạn và u tịch.”

KTS. Hồ Viết Vinh  251226

Next project | SONNET

Evoking the tranquil undulations of the river a symphonic concerto of colors whispering the poetics of the natural world. The geometric shapes, with their curves and angles, juxtapose the organic with the mathematical, creating a visual sonnet that blurs the lines between the ephemeral and the eternal.

Ho Viet Vinh
Sonnet
Acrylic on canvas, 130 x 97cm, Maison d’Art, 2024

Next project | Lời khuyên cho các Kiến trúc sư trẻ

“Kiến trúc sư cần phát triển khả năng suy nghĩ sáng tạo, đột phá các giới hạn thông thường mà AI có thể khó bắt chước. Các ý tưởng độc đáo, cảm xúc sâu sắc và nghệ thuật trừu tượng luôn khó được mô phỏng bởi AI, vì chúng phụ thuộc nhiều vào trải nghiệm sống và hiểu biết văn hóa của con người.” – KTS Hồ Viết Vinh

Next project | Maison de la LUNE

Maison de la Lune embodies a poetic interplay between architecture and nature, where the invisible space reflects upon the surface of existence. The fluid curves of the structure mirror the organic forms of the surrounding environment, creating a harmonious dialogue between the built and the natural. The expansive glass panels invite the outside in, blurring the boundaries between interior and exterior. Light and shadow dance across the surfaces, evoking a sense of tranquility and introspection. This architectural masterpiece is a serene sanctuary, a place where the essence of nature is captured and reflected, offering a contemplative retreat from the chaos of the world.

Maison de la Lune
HVV Architect & Partners with AI supported

Next project | Building a Smart and Modern City of Light

The program “Unlimited Connections – Building a City of Light” broadcast on HTV9 provides a comprehensive perspective on the role of lighting in shaping modern and sustainable urban areas.

The story of Saigon’s light—an essential element of life and culture—has been shaped by its tropical climate and a distinctive “nightlife” culture since the city’s earliest days. Lighting not only ensures the safety of living and working spaces but also contributes to the aesthetics and prominence of modern urban architecture. However, uncontrolled use of lighting can lead to energy waste and environmental pollution. The program emphasizes the importance of smart lighting that is appropriate, sufficient, and aesthetically pleasing while minimizing light pollution, aiming to enhance overall visual harmony with the surrounding space. Building a city of light that is exemplary, harmonious, and rich in identity is a collective effort—to make the city brighter, more beautiful, and increasingly civilized.

Urban lighting is not merely about beautification; it also fosters a sense of comfort and relaxation, drawing residents into the city’s nighttime activities, thereby making the urban environment more vibrant and dynamic.

Architect Hồ Viết Vinh

We invite you to watch the program to explore the role of lighting in building smart, modern, and sustainable cities.

“Light is the soul of urban architecture, symbolizing the development of Ho Chi Minh City.”