Vertical Green Highrise
The high-class Condotel hotel complex seamlessly integrates with the scenic landscape of Cap Saint-Jacques beach, connecting the coast with surrounding urban public activities to create an alluring destination for tourists and residents alike.

This open space, offering a variety of services, will serve as a vibrant public hub where shopping, entertainment, relaxation, and leisure activities take place around. The complex, consisting of two towers—one 40 stories tall and the other 10 stories with service podiums—spans a total usable area of 130,000 square meters, adding energy and dynamism to Cap Saint-Jacques beach city.

The active spaces, featuring panoramic sea views, foster a harmonious connection between the buildings and the stunning surrounding landscape. All functional areas are designed to be open, filled with natural light, greenery, and a sense of unity with the blue sky and deep ocean. A system of plazas, flower gardens, cascading waterfalls, and vertical green walls enhances the project’s appeal, creating a unique and inviting environment.

Type
Highrise tower
Year
2016
Location
Cap Saint jaques
Team
Ho Viet Vinh
Pham Tu

Next project | Desire

“A silent ode to the beauty of existence, portraying the sublime interplay of light and shadow that dances within the human soul. It is an invitation to wander through the corridors of one’s own soul, amidst the rain of introspection and the elusive sunsets of desires.”

Ho Viet Vinh
Desire
Acrylic on canvas, 97x130cm, Maison de Corail, 2024

Next project | RED Temple

Ngôi đền không được xây bằng đá, mà bằng cảm nhận. Mỗi người bước vào ngôi đền mang theo một ý niệm vô hình.
Những vòm cửa là đường cong của hoài niệm, trụ cột là nỗi sợ được đúc kết, mái vòm là khoảng trống giữa hai dòng suy tư. Nhà kiến tạo gợi mở những bức tường đã sẵn có từ lâu trong tiềm thức.
Màu đỏ không phải là sắc tố, mà là nhiệt độ của một trường nhìn thẳm sâu.
Sự linh thiêng thực sự không nằm ở cái được thấy, mà ở cái phản chiếu phía sau đôi mắt: nơi ký ức và ước vọng vẽ nên sự vĩnh hằng của ngôi đền.

Red Temple
Vinhho
Acrylic on canvas
80x120c
Maison d’Art
2025

“The sacred wonder of space is an architecture built behind the eyes.”

Next project | Maison de Corail

The concept of the project is a hybrid space without fixed determinations or boundaries. We envision a space that seamlessly integrates botany, meditation, and art—a sanctuary where individuals can care for themselves slowly and mindfully, embracing relaxation.

A charcoal sketch by Vinhho

Drawing inspiration from nostalgia and natural materials, the space is crafted by artisans and adorned with artworks that celebrate beauty in imperfection, echoing real environments. The façade is constructed from breezeway blocks, allowing sunlight and natural ventilation to flow through, eliminating the need for artificial air conditioning systems.

The façade is constructed from breezeway blocks, allowing sunlight and natural ventilation to flow through.

A spiral staircase wraps around the courtyard, featuring a rendered banister and concrete treads, leading to an open art workshop and meditation space designed to inspire tranquility and creativity.

The courtyard – Zen garden
A spiral staircase wraps around the courtyard
Coral house. Source: DALO LAB

“Ẩn tàng chốn lạ mà quen
Lá chen mây trắng hoa chèn sắc hương
Ngõ vương ánh nắng qua đường
Yêu thương đọng lại khu vườn ngày xưa.”

“Strange but familiar hidden place
Leaves insert flowers into white clouds
Light alley across the street
Love leaves the old garden. ”
Architect. Ho Viet Vinh

The overarching goal is to foster a minimalist lifestyle that honors the slow passage of time. Lava stones, with their textured surfaces, reflect dynamic shades as sunlight moves throughout the day, creating an ever-changing interplay of forms and light.

Type
Residential
Year
2020
Location
Ho Tram, Ba Ria Vung Tau
Team
Ho Viet Vinh, Tran Thanh Hai, Le Van Thoi, Ngo Dang Linh
Contractor
Cuong Quang Construction
Interior Designer
Ho Viet Vinh
Structural Engineer
Nam Vie
Photo
Ho Viet Vinh

Next project | Sự im lặng

Có những điều thoạt nghe thấy trái ngược nhưng khi ngẫm cho thật kỹ thì ta thấy chí lý vô cùng. Người thông thái khuyên ta rằng:

“Đừng nói gì trừ khi bạn đã học được cách im lặng.”

Vinhho, Acrylic on canvas, D90cm, Maison d’Art, 2026

Điều này có nghĩa rằng nếu bạn chưa đủ thời gian để nghĩ suy thật sâu, thật tường tận vấn đề thì lời nói sẽ hời hợt, nông cạn và thiếu sức thuyết phục. Trong ngạn ngữ Việt cũng có câu: “uốn lưỡi bảy lần trước khi nói” là vậy! Cuộc sống gấp gáp, nhịp đập cuồng quay tác động làm cho ta cũng đảo điên theo sự trôi lăn.
Vậy im lặng là ngồi im mặc cho cuộc đời kéo trôi hay sao?
Không hề!
Diễn dịch theo ngôn ngữ đạo là “im lặng hùng tráng”, tịnh khẩu để thân tâm tập trung khai mở năng lượng tuệ, chiếu kiến để thấu đạt vấn đề. Sau khi quán được bản chất sự vật, hiện tượng ta sẽ dễ dàng hiểu và minh giải được căn nguyên của nó. Từ đó ngôn từ của ta sẽ chuyên chở được đầy đủ thể, tướng và dụng để lời nói trở nên có phẩm chất. Ông bà ta thường chê những lời nói “sáo rỗng” nghĩa là không có phẩm chất, chỉ là đùa vui vậy thôi.
Để im lặng đạt đến sự hùng tráng mà không phải câm lặng là cả một quá trình tu thân và hiểu đạo. Người tu thân phải buông bỏ được tà kiến để thấy được tánh không của vạn pháp mà ngay cả thân và tâm ta cũng do duyên hợp nên bản tánh là không, giả danh và hư dối.
Thấy được như vậy thì ta sẽ hoà làm một với vấn đề mà ta muốn biết nên ta sẽ hiểu nó như nó đã là. Khi đó ta sẽ thông đạt thực tướng để nói những điều nên nói và những điều nên im lặng.

Hồ Viết Vinh.15012026

Next project | Shadowy

Shadowy
Vinhho, Acrylic on canvas, 130x97cm, Maison de Corail, 2024

“The interplay of dark and light hues conjures a spectral dance of shadows, evoking the elusive nature of the intangible, whispers of the hidden dimensions that lie beneath the surface, suggesting an eternal struggle between presence and absence.”

Ho Viet Vinh

Next project | Frank O Gehry (1929-2025)

“Artists dismiss me as an architect, so I am not in their box, and architects dismiss me as an artist, so I’m not in their box. I don’t know whose box I’m in, and I don’t really care.”
Frank O Gehry

R.I.P
Vinhho, Acrylic on canvas, 100x100cm, Maison d’Art, 2025

Next project | Sóng

Sóng
Vinhho, Acrylic on canvas, 252x92cm, Maison de Corail reserved, 2025

Những con sóng nối tiếp nhau trườn trên bãi cát vẽ nên những đường cong tự do phơi mình dưới ánh mặt trời.
Sóng muôn hình vạn tướng: thấp cao, nghiêng ngã, cong tròn, méo lệch, yếu mạnh hợp quần tạo nên sắc khí của đại dương.
Cái thể tính bất phân ly tạo nên tính cách riêng biệt của sóng chính là sự tràn đầy. Năng lượng tích tụ vượt lên trăn trở bộn bề, trải qua một cuộc trường chinh đầy gian khó, nay đã gặp bờ để thổ lộ niềm kiêu hãnh.
Ấy vậy mà hình trạng của sóng chợt tan biến, ẩn khuất trong lớp lớp tạo tác liên tục của sự va đập không ngừng nghỉ.
Trong chiều quay biến thiên của sự tồn tại, mọi hình hài đều trở nên mong manh trước sự biến đổi của chính nó.

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh.01122025



Next project | Ruộng thức

Bước đi trên thửa ruộng, một bên đang chín vàng và một bên tuổi mười sáu, lòng như bước vào một ngã rẽ thời gian. Vựa lúa đồng bằng không ngủ để mang thóc gạo đến các hải cảng, để chuyển đến nơi cần đến. Vậy mà nó không một khoảng lặng nghỉ ngơi giữa các mùa vụ để hồi sinh. Ngày xưa, người dân cho đất nghỉ sau các mùa vụ canh tác; thế mà giờ đây nó phải đầu tắt mặt tối, phải gồng gánh sức nặng của mưu sinh. Một khi không được nghỉ ngơi vào mùa nước tràn đồng thì đất sẽ suy kiệt do không ngậm được phù sa, cái thưở mùa nước nổi cả đồng bằng như vào một ngày hội lớn: sự tất bật tạm lắng lại để tiếng cười và tiếng thở của đất được rền vang và hồi phục. Giờ đây, đến mùa nước nổi, cánh đồng vẫn vậy, nước không tràn qua đê bao bảo vệ mùa vụ. Dòng phù sa được ví như dòng sữa mẹ nuôi dưỡng vùng Châu thổ thì giờ đây đã cuộn cuộn chảy ra biển tạo thành các cù lao, ụ nổi ngăn đường ra biển lớn.

Ruộng thức là trăn trở và tâm sự của một vùng châu thổ trù phú đất ngậm phù sa một thời.

KTS. Hồ Viết Vinh
Photo by Vinhho @thalatravinh 2024

Next project | Nostalgia

“The gentle interplay of light and shadow dances across the room, reminiscent of a fading memory. Each element, from the plush seating to the artful arrangement of books, whispers stories of bygone days. The warmth of wood and fabric envelops the senses, creating a cocoon of comfort and reflection. This harmonious blend of textures and hues captures the essence of nostalgia, a poetic journey through time, where beauty and melancholy coexist in a delicate balance.”

(HVV Archirect & Partners with AI supported)

Next project | KHỞI NGUỒN

Khởi nguồn
a photo by Vinhho 2025

Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.

Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025