Vertical Green Highrise
The high-class Condotel hotel complex seamlessly integrates with the scenic landscape of Cap Saint-Jacques beach, connecting the coast with surrounding urban public activities to create an alluring destination for tourists and residents alike.

This open space, offering a variety of services, will serve as a vibrant public hub where shopping, entertainment, relaxation, and leisure activities take place around. The complex, consisting of two towers—one 40 stories tall and the other 10 stories with service podiums—spans a total usable area of 130,000 square meters, adding energy and dynamism to Cap Saint-Jacques beach city.

The active spaces, featuring panoramic sea views, foster a harmonious connection between the buildings and the stunning surrounding landscape. All functional areas are designed to be open, filled with natural light, greenery, and a sense of unity with the blue sky and deep ocean. A system of plazas, flower gardens, cascading waterfalls, and vertical green walls enhances the project’s appeal, creating a unique and inviting environment.

Type
Highrise tower
Year
2016
Location
Cap Saint jaques
Team
Ho Viet Vinh
Pham Tu

Next project | Dragon d’Annam

The Dragon d’Annam is a place where the mountains and the sea come together, standing between the South and the North, the land is high, the mountains and rivers are surrounding. In waterways, there are Thuan An and Tu Hien the mouth of the sea bay,  which are deep and dangerous; by road, Hoanh Son and Hai Van gates are blocked; The great river opens  the front, the high mountain protects  the back, the adoration dragon and guard tiger, the place is solid, it is arranged by heaven and earth, it is truly the king’s capital.

Source: According to the national history of the Nguyen Dynasty







Description
Exucuted in April 2020
Style
Lyrical Abstract
Technique
Acrylic on Canvas
Dimension
97W x 130H x 4D cm

The authenticity of this work has been confirmed by the HVV Architect & Partners. A certificate of authenticity maybe delivered by the Company upon request to the buyer.

Vinhho Biography
Ho Viet Vinh is a Vietnamese architect who graduated with a Bachelor of Architecture degree in 1995 from the University of Architecture Ho Chi Minh City, Vietnam, where he received an award for creative design in his final year. He is a Registered Architect in Vietnam, a Registered Urban Planner in Ho Chi Minh City, and a member of the Association of Architects and Urban Planners of Vietnam.
Vinh’s career began in 1995 with participation in several design competitions in Ho Chi Minh City. That same year, he became a lecturer in the Urban Planning Department at the University of Architecture.
In 1998, he won second prize in the international competition organized by the Summer Workshop of Cergy-Pontoise, France, with the theme “Ho Chi Minh City and the Saigon River.”
In 2005, he was awarded a special prize in another international competition by the Summer Workshop of Cergy-Pontoise, France, for his project “Can Gio Emotional City.”
In 2010, he participated in the U.S. International Visitor Leadership Program (IVLP) focusing on Sustainable Urban Planning.
In 2015, Vinh was selected by the Lebadang Creative Foundation to design the Lebadang Memory Space Museum in Hue. During this time, he also became the Director of the Fund.

Next project | Huyền sử RÊU

Huyền sử rêu
a photo by Vinhho 2025

Trong lòng phố cổ Gia Hội, nơi mà thời gian như dừng lại, “Huyền sử Rêu” hiện lên như một bức tranh sống động của ký ức.
Rêu xanh mướt, mềm mại như dải lụa, phủ kín những bức tường cổ kính, kể lại câu chuyện của những ngày đã qua. Mỗi lớp rêu như một dòng thơ trầm mặc, mang hồn cốt của quá khứ và hiện tại hòa quyện. Dưới ánh hoàng hôn, rêu trở thành biểu tượng của sự trường tồn, của những giá trị không phai mờ. Như một bức tranh, “Huyền sử Rêu” gợi lên những cảm xúc sâu lắng, những suy tư về sự bất biến và vẻ đẹp ẩn giấu trong từng góc nhỏ của cuộc sống.
Trong không gian ấy, rêu không chỉ là thực vật, mà là một phần của linh hồn phố cổ, một lời thì thầm của thời gian.

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025

Next project | Phác thảo Chiến lược Quốc gia chung sống an toàn với lũ lụt tại Huế

Phác thảo Chiến lược Quốc gia chung sống an toàn với lũ lụt tại Huế

Triết lý nền tảng: Chuyển từ tư duy “chống lũ” sang “sống chung với lũ một cách thông minh và an toàn”. Coi nước lũ là một phần của hệ sinh thái và văn hóa Huế, cần được quản lý chứ không thể triệt tiêu.
[Kiến trúc sư – Quy hoạch gia Hồ Viết Vinh]

Bốn Trụ Cột Chiến Lược chính:

1. Trụ cột quy hoạch và hạ tầng thông minh

Mục tiêu: Kiến tạo một không gian sống có khả năng “co giãn” cùng với lũ.

  • Phân vùng rủi ro lũ chi tiết:
    • Lập bản đồ ngập lụt chi tiết đến từng con phố, khu dân cư, dựa trên các kịch bản lũ khác nhau (10 năm, 20 năm, 50 năm, 100 năm).
    • Cấm xây dựng các công trình thiết yếu (bệnh viện, trường học, trung tâm cứu hộ) và khu dân cư mật độ cao trong vùng lũ trũng, sâu.
    • Quy hoạch các “vùng đệm”, “không gian xanh thấm nước” dọc theo sông Hương và các phụ lưu để nước lũ có chỗ tràn vào mà không gây hại cho đô thị.
  • Phát triển hạ tầng “thuận thiên”:
    • Xây dựng “Thành phố bọt biển”: Thay thế bê tông hóa bằng các bề mặt thấm nước (vỉa hè thấm nước, công viên có hồ điều tiết). Khuyến khích các mái nhà xanh, hệ thống thu gom nước mưa.
    • Thiết kế kiến trúc thích ứng: Quy chuẩn xây dựng mới bắt buộc các công trình trong vùng ngập phải có tầng trệt “nổi” hoặc không gian kiên cố để chứa đồ, nâng cao nền nhà, sử dụng vật liệu chịu nước.
  • Hạ tầng giao thông linh hoạt:
    • Phát triển hệ thống giao thông thủy nội đô (thuyền, phà) như một phương tiện chính thức trong mùa lũ.
    • Thiết kế các tuyến đường tránh lũ và cầu vượt lũ.

2. Trụ cột hệ thống cảnh báo sớm và ứng phó hiệu quả

Mục tiêu: Biến mọi người dân thành một “cảm biến” và một “chiến sĩ” cứu hộ tiềm năng.

  • Hiện đại hóa công nghệ dự báo:
    • Lắp đặt mạng lưới trạm đo mưa, mực nước tự động theo thời gian thực.
    • Ứng dụng Trí tuệ Nhân tạo (AI) để phân tích dữ liệu và đưa ra dự báo chính xác hơn về thời điểm, quy mô và phạm vi ngập lụt.
  • Truyền thông cảnh báo đa kênh, dễ hiểu:
    • Cảnh báo không chỉ nói “mưa bao nhiêu mm” mà phải mô tả cụ thể: “Đường Nguyễn Huệ sẽ ngập sâu 0.5m trong 3 giờ tới”, “Khu vực Gia Hội cần sơ tán trước 18h”.
    • Sử dụng SMS, ứng dụng di động, loa phát thanh, và mạng xã hội.
  • Chuẩn bị ứng phó cộng đồng:
    • Thành lập và huấn luyện Đội phản ứng nhanh cấp phường/xã. Mỗi khu phố đều có lực lượng tại chỗ.
    • Xây dựng “Bản đồ an toàn cộng đồng”: Đánh dấu các điểm sơ tán an toàn, điểm có đất cao, lộ trình di chuyển an toàn trong mùa lũ.
    • Trang bị kỹ năng sống sót: Tổ chức các khóa huấn luyện cho người dân về cách di chuyển trong nước lũ, sơ cấp cứu, và sử dụng áo phao.

3. Trụ cột phát triển kinh tế – xã hội bền vững

Mục tiêu: Giảm thiểu thiệt hại kinh tế và đảm bảo an sinh xã hội trong mùa lũ.

  • Bảo hiểm rủi ro thiên tai:
    • Nhà nước và các doanh nghiệp cùng phát triển các gói bảo hiểm lũ lụt phổ cập và có hỗ trợ cho nhà cửa, phương tiện và tài sản của người dân, đặc biệt là các hộ kinh doanh nhỏ.
    • Biến gánh nặng cứu trợ sau lũ thành một cơ chế chia sẻ rủi ro chủ động từ trước.
  • Chuyển đổi mô hình sinh kế:
    • Khuyến khích các mô hình kinh doanh, nông nghiệp có thể thích ứng hoặc tận dụng mùa lũ (du lịch sinh thái mùa nước nổi, nuôi trồng thủy sản theo mùa vụ).
    • Hỗ trợ doanh nghiệp xây dựng kế hoạch kinh doanh mùa lũ: chủ động dự trữ hàng hóa, nâng cao kho bãi, chuyển đổi hình thức kinh doanh trực tuyến tạm thời.

4. Trụ cột nâng cao nhận thức và văn hoá ứng phó

Mục tiêu: Hình thành “GEN sống chung với lũ” trong mỗi người dân và trong cộng đồng.

  • Tích hợp giáo dục vào nhà trường:
    • Đưa kiến thức về lũ lụt, kỹ năng ứng phó và ý thức “thuận thiên” vào chương trình giảng dạy chính khóa từ cấp tiểu học tại Huế.
    • Tổ chức diễn tập phòng chống lũ lụt định kỳ trong trường học.
  • Xây dựng văn hóa “Thuận Thiên”:
    • Tuyên truyền để người dân hiểu rõ “Sống ở Huế là phải biết bơi, biết dự trữ lương thực, và có kế hoạch di chuyển khi có lũ”.
    • Vận động người dân không xả rác ra sông ngòi để tránh tắc nghẽn dòng chảy.

Cơ chế thực thi và giám sát

  • Thành lập Ban Chỉ đạo Quốc gia về Thích ứng với Lũ lụt tại Miền Trung, do một Phó Thủ tướng đứng đầu, với sự tham gia của các Bộ, ngành và chính quyền Thành phố Huế.
  • Ưu tiên ngân sách trung hạn và dài hạn cho chiến lược này, kết hợp với kêu gọi vốn ODA và đầu tư tư nhân vào các dự án hạ tầng thích ứng.
  • Xây dựng cơ chế giám sát và đánh giá độc lập, công khai minh bạch tiến độ và hiệu quả của các dự án.

Kết luận: Chiến lược này không phải là một giấc mơ viển vông, mà là một lộ trình cần thiết để biến Huế từ một “nạn nhân” của lũ lụt trở thành một hình mẫu về “Thành phố Phục hồi” (Resilient City) – nơi con người và thiên nhiên cùng nhau tồn tại và phát triển bền vững.

Dọn lũ lụt trên sông Hương năm 2025

Next project | Tự vấn

AI ngày càng trở thành trí tuệ siêu việt và con người ngày càng phụ thuộc vào máy móc. Khủng hoảng hiện sinh đang đẩy chúng ta vào chân tường với những câu hỏi day dứt về tính nhân văn trong cuộc sống. Là một kiến trúc sư, Tôi đang đối diện với chính bản thể của mình để trả lời cho câu hỏi cốt lõi:

Photo by Vinhho, Maison d’Art

Liệu kiến trúc có còn khả năng dẫn dắt con người chạm vào bản thể tự nhiên, nguyên sơ của họ – thay vì chỉ chạm vào những bản sao hoàn hảo nhưng vô hồn của công nghệ?

Để trả lời, Tôi phải trầm mình vào thực thể cuộc sống, để thân xác sống động của mình hòa quyện vào thế giới hiện tượng – nơi ánh nắng, gió thoảng, mùi đất ẩm, sự mát lạnh của đá và tiếng lá xào xạc không còn là đối tượng quan sát từ xa, mà trở thành sự giao thoa (chiasm) đảo ngược: tôi chạm vào thế giới, và thế giới chạm lại vào tôi. Chỉ khi đôi tay không chỉ lướt trên bàn phím mà còn thực sự xúc chạm trực tiếp với ánh mặt trời, với vỏ cây thô ráp, với hơi thở của không gian, thì bản năng nguyên thủy mới được đánh thức. Kiến trúc chân chính không phải là hình khối trừu tượng hay mô phỏng kỹ thuật số; nó là nghệ thuật của sự hiện diện vật lý (embodiment), nơi thân xác con người trở thành phương tiện để cảm nhận sự dịch chuyển. Trong sự hỗn độn ấy, con người không còn là chủ thể tách biệt quan sát thế giới như đối tượng, mà là một phần của sự sống – nơi cảm nhận và cái được cảm nhận đan xen, không thể phân định. Chính sự gắn kết giác quan đa chiều này – haptic (xúc giác), olfactory (khứu giác), auditory (thính giác), cùng với thị giác – mới giúp chúng ta lấy lại sự cân bằng giữa thế giới ảo và thế giới thực, giữa bàn phím lạnh lẽo và hơi ấm của thiên nhiên.

KTS. Hồ Viết Vinh. 260112

Next project | Self – hypnosis

“Thi ca – Kiến trúc – điêu khắc – hội hoạ đang chuyển từ “tạo hình” sang “tạo điều kiện” cho con người tham gia, cho đô thị hồi sinh, cho vật liệu truy nguyên, và cho ký ức được tái sinh trong một trải nghiệm mới.”

“Poetry – Architecture -Sculpture – Painting are transmuting from sculpting forms into orchestrating conditions: for human participation, for urban reawakening, for materials to recount their origins, and for memory to be reborn within a new experience.”

KTS. Hồ Viết Vinh 260105

Next project | The Unveiling of Trịnh Công Sơn’s Sculpture

At 4:30 p.m. on February 28, the Trịnh Công Sơn Park in Gia Hội Ward, Huế City, will host a significant event—the unveiling of a bronze statue of Trịnh Công Sơn, sculpted by the late artist Trương Đình Quế (1939–2016). This bronze statue, weighing 500 kg, stands 170 cm tall, with a width of 230 cm and a depth of 160 cm. Its design exudes a sense of intimacy and familiarity.

The project is the culmination of years of dedication by Mr. Lê Hùng Mạnh from Gia Hòa Company in Ho Chi Minh City. The journey to place a statue in a public space was far from simple, but his passion for commemorating artists didn’t stop there—he dreams of creating similar tributes for other cultural icons, such as the poet Bùi Giáng.

The sculptor Trương Đình Quế và statue of Trịnh Công Sơn, 2007

The choice of Trương Đình Quế as the sculptor was deliberate. He was one of Vietnam’s most renowned visual artists, celebrated with numerous national and international accolades. Born in 1939, the same year as Trịnh Công Sơn, Quế graduated from the Gia Định College of Fine Arts in 1960—the very year Trịnh penned his first song, Ướt Mi. This synchronicity in their lives laid the foundation for a deep friendship rooted in a shared passion for art and music, allowing Quế to capture the essence of his lifelong friend with ease.

The statue at the park Trịnh Công Sơn

The statue took a year to complete at Giang Điền Waterfall in Đồng Nai. Reflecting on the creative process, Mr. Mạnh shared, “Trương Đình Quế and I agreed on how Trịnh should be depicted—as you now see him, leaning forward, as if gazing into a book, or perhaps into his own soul. Naturally, we couldn’t forget the ‘companion’ who stayed with him from ‘the day my mother bore me into this life of burden’ to ‘the noon field, where we met and vanished into the void’—his guitar.”

“The image of Trịnh bowing is intentional,” Mạnh explained, “and it aligns with his own lyrics: Cúi xuống. Cho tình dấy lên. Cho da thịt mềm. Cho cơn mặn nồng ngất lịm. Cúi xuống. Cho đời lãng quên. Cho mây trời chìm. Cho đêm mở hội âm thầm.

When designing the statue’s base, we collaborated with architect Hồ Viết Vinh, who envisioned it as an eye—650 cm long, 350 cm wide, and 55 cm high. This symbolic choice reflects Trịnh’s longing for human compassion: Những con mắt trần gian, Xin nguôi vết nhục nhằn. Những con mắt muộn phiền, Xin cấy lại niềm tin. Even when inspired by Bùi Giáng’s poetry, Trịnh expressed hope and tenderness: Con mắt còn lại nhẹ nhàng từ tâm. Nhìn em ra đi lòng em xa vắng. Con mắt còn lại là đêm tối tăm. Con mắt còn lại là đêm nồng nàn.

This collaboration between sculptor Trương Đình Quế and architect Hồ Viết Vinh embodies the essence of Trịnh Công Sơn’s music—where visual art and sound converge in a harmonious message of love and humanity.

The statue of Trịnh Công Sơn gazes out toward the river.

Today, as we gather to unveil this statue on Trịnh Công Sơn’s birthday, it is more than a celebration—it is the realization of a dream. With hearts full of love for his music, Mr. Mạnh and his team gift this statue to the city of Huế as a gesture of gratitude.

“With this sincere endeavor,” Mr Lê Hùng Mạnh remarked, “we are grateful for the support from the Huế City authorities and the province of Thừa Thiên-Huế, who have made this possible. Today, as the statue of Trịnh Công Sơn stands in the park bearing his name, we believe it brings joy to millions across the country who remember him. And surely, our gifted musician and his dear friend, sculptor Trương Đình Quế, would be pleased. For in life, they shared many moments of artistic communion, exchanging ideas and toasting to the beauty of creation.”

See the original article at this link.

Next project | Zen Garden

Listenning to the rain patio

The Zen garden embodies the essence of nature, situated within a coniferous forest, where it bathes in the morning sunlight and is immersed in the cool breeze of the nearby beach. Visitors move freely within its open space, unbound by fixed positions or traditional frames of reference.
Movement transcends notions of interior and exterior, high and low. Heaven and earth, plants, flowers, and humans merge into one harmonious whole, where every step resonates with the breath of the pure land.

Shadow of Light
Breath of Stone
Reincarnation

Next project | KHỞI NGUỒN

Khởi nguồn
a photo by Vinhho 2025

Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.

Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025

Next project | Cảnh quan bản địa

Những vệt cắt của địa tầng cảnh quan tạo cho vùng đất một tính cách riêng biệt mang âm hưởng bản địa.

Những khối đá ủ mình trong đất được ôm ấp và tâm tình với bóng đêm và làm bạn với những quân đoàn mối và côn trùng.

Những gốc dương xỉ cổ đại sần sùi, gân guốc chạm mặt ngã nghiêng hứng giọt nắng của trời để ngập ngụa trong màu xanh mơn mởn của tàng lá.

Cả ba dạng hình thái của sự sống cùng hội tụ để tạo nên ý niệm cảnh quan bản địa nơi vùng đất đầy gió và mây này.

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh.06122025

Next project | FRAGILITY

FRAGILITY

“A sea of swirling blue, evokes the tempestuous depths of the soul, adrift in a world of fleeting beauty and despair. The stark white, a beacon of hope, struggles against the relentless tide of azure, a poignant reminder of the fragility of human existence.”

Ho Viet Vinh