
Vinhho, Acrylic on canvas, 130x97cm, Maison de Corail, 2024

“The interplay of dark and light hues conjures a spectral dance of shadows, evoking the elusive nature of the intangible, whispers of the hidden dimensions that lie beneath the surface, suggesting an eternal struggle between presence and absence.”
Ho Viet Vinh

Next project | INVISIBLE


Invisible, Vinhho, Acrylic on canvas, 60×80, Maison de Corail, 2024
The overlapping layers of color create emotional and material depth, symbolizing disintegration and rebirth. The contrast between light and darkness, emphasizes the struggle between hope and suffering, opening up an abstract space rich in philosophical reflections on existence and history.
Next project | Venus

Vinhho, by wood carving, Maison d’Art, 2025
Next project | A site visit in Can Tho city
Next project | Phu Doan Plaza
Phu Doan Plaza, located at the Thua Thien Hue Provincial People’s Committee (also known as City Hall), is a vibrant and modern interpretation of Hue’s identity as an ancient capital. Today, the plaza serves as an inclusive outdoor hub of Hue’s cultural and social life, but this was not always the case.
Before its renovation, the plaza was an uninviting and inaccessible space, characterized by uneven terraces, hidden passageways, and neglected trees. The transformation elevated the park—both literally and symbolically—to match its prominent location at the foot of Hue City Hall.
The plaza now offers universal accessibility by leveling the entire site to meet the street, encouraging activity throughout the day. It features a spacious lawn, an interactive fountain, a café, and ample seating amid green groves of native plants such as Bombax ceiba (cây gạo), Borassus flabellifer (cây thốt nốt), Laurus nobilis (cây nguyệt quế), Cinnamomum camphora (cây long não). Built atop Hue City Center’s multi-modal transit hub, it acts as a gateway connecting all neighborhoods.
Covering 8,190 square meters, the plaza provides a welcoming, all-season destination for relaxation and public recreation.




Type
Landscape design
Year
2020
Location
Hue city, Vietnam
Team
Ho Viet Vinh
Ngo Hai Tan
Duong Thi Thanh Thanh
Nguyen Dinh Nhat Thu
Next project | Ruộng thức
Bước đi trên thửa ruộng, một bên đang chín vàng và một bên tuổi mười sáu, lòng như bước vào một ngã rẽ thời gian. Vựa lúa đồng bằng không ngủ để mang thóc gạo đến các hải cảng, để chuyển đến nơi cần đến. Vậy mà nó không một khoảng lặng nghỉ ngơi giữa các mùa vụ để hồi sinh. Ngày xưa, người dân cho đất nghỉ sau các mùa vụ canh tác; thế mà giờ đây nó phải đầu tắt mặt tối, phải gồng gánh sức nặng của mưu sinh. Một khi không được nghỉ ngơi vào mùa nước tràn đồng thì đất sẽ suy kiệt do không ngậm được phù sa, cái thưở mùa nước nổi cả đồng bằng như vào một ngày hội lớn: sự tất bật tạm lắng lại để tiếng cười và tiếng thở của đất được rền vang và hồi phục. Giờ đây, đến mùa nước nổi, cánh đồng vẫn vậy, nước không tràn qua đê bao bảo vệ mùa vụ. Dòng phù sa được ví như dòng sữa mẹ nuôi dưỡng vùng Châu thổ thì giờ đây đã cuộn cuộn chảy ra biển tạo thành các cù lao, ụ nổi ngăn đường ra biển lớn.
Ruộng thức là trăn trở và tâm sự của một vùng châu thổ trù phú đất ngậm phù sa một thời.
KTS. Hồ Viết Vinh

Next project | Triumph
Triumph
The interplay of deep reds and blues evokes a cosmic dance, where the intangible whispers its presence across the surface of being. This visual symphony captures the essence of triumph, a celebration of the invisible forces shaping reality. The textures and hues blend seamlessly, creating a sense of depth that invites contemplation. It is a portrayal of the silent dialogue between the visible and the invisible, a testament to the power of abstract art to reveal the profound mysteries of the universe.

Acrylic on canvas, 1.8×1.8m, Maison d’Art, 2024

Next project | Huyền sử RÊU

a photo by Vinhho 2025
Trong lòng phố cổ Gia Hội, nơi mà thời gian như dừng lại, “Huyền sử Rêu” hiện lên như một bức tranh sống động của ký ức.
Rêu xanh mướt, mềm mại như dải lụa, phủ kín những bức tường cổ kính, kể lại câu chuyện của những ngày đã qua. Mỗi lớp rêu như một dòng thơ trầm mặc, mang hồn cốt của quá khứ và hiện tại hòa quyện. Dưới ánh hoàng hôn, rêu trở thành biểu tượng của sự trường tồn, của những giá trị không phai mờ. Như một bức tranh, “Huyền sử Rêu” gợi lên những cảm xúc sâu lắng, những suy tư về sự bất biến và vẻ đẹp ẩn giấu trong từng góc nhỏ của cuộc sống.
Trong không gian ấy, rêu không chỉ là thực vật, mà là một phần của linh hồn phố cổ, một lời thì thầm của thời gian.
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025
Next project | KHỞI NGUỒN

a photo by Vinhho 2025
Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.
Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025
Next project | Maison des Marais

Supported by AI
Maison des Marais embodies the ethereal dance between the tangible and the intangible. The structure, elevated on stilts, mirrors itself in the serene waters, creating a dialogue with the reflections that blur the boundary between reality and illusion. The thatched roof and wooden textures harmonize with the surrounding marshland, evoking a sense of timelessness and serenity. This architectural poetry captures the essence of nature’s abstraction, where each element, seen and unseen, contributes to a symphony of spatial resonance, reflecting the invisible threads that weave through the fabric of existence.


Supported by AI
Next project | xin
Xin
Xin cho mây xám cuối trời,
Cỏ hoang yên giấc đồng phơi nắng vàng,
Xin cho gió chở lời mang,
Đồng dao vang tiếng ngỡ ngàng đường quê,
Xin cho trăng ngủ bờ đê,
Gối tay tỉnh giấc chưa về đã hay!
Request
Grant the gray clouds at sky’s end,
Let wild grass slumber in sunlit meadows,
Grant the wind to carry whispers,
Children’s rhymes echo with wonder down rustic paths,
Grant the moon to rest on riverbanks,
Cradled in arms, awakening to dreams not yet returned.
Ho Viet Vinh 251104

Acrylic on canvas, 2025



