Phu Doan Plaza, located at the Thua Thien Hue Provincial People’s Committee (also known as City Hall), is a vibrant and modern interpretation of Hue’s identity as an ancient capital. Today, the plaza serves as an inclusive outdoor hub of Hue’s cultural and social life, but this was not always the case.
Before its renovation, the plaza was an uninviting and inaccessible space, characterized by uneven terraces, hidden passageways, and neglected trees. The transformation elevated the park—both literally and symbolically—to match its prominent location at the foot of Hue City Hall.
The plaza now offers universal accessibility by leveling the entire site to meet the street, encouraging activity throughout the day. It features a spacious lawn, an interactive fountain, a café, and ample seating amid green groves of native plants such as Bombax ceiba (cây gạo), Borassus flabellifer (cây thốt nốt), Laurus nobilis (cây nguyệt quế), Cinnamomum camphora (cây long não). Built atop Hue City Center’s multi-modal transit hub, it acts as a gateway connecting all neighborhoods.
Covering 8,190 square meters, the plaza provides a welcoming, all-season destination for relaxation and public recreation.

Phu Doan Plaza in existing condition
Performing art in front of Hue City Hall
Art Light Performing at night
Outdoor Ampitheatre in front of Perfume River

Type
Landscape design
Year
2020
Location
Hue city, Vietnam
Team
Ho Viet Vinh
Ngo Hai Tan
Duong Thi Thanh Thanh
Nguyen Dinh Nhat Thu

Next project | RED Temple

Ngôi đền không được xây bằng đá, mà bằng cảm nhận. Mỗi người bước vào ngôi đền mang theo một ý niệm vô hình.
Những vòm cửa là đường cong của hoài niệm, trụ cột là nỗi sợ được đúc kết, mái vòm là khoảng trống giữa hai dòng suy tư. Nhà kiến tạo gợi mở những bức tường đã sẵn có từ lâu trong tiềm thức.
Màu đỏ không phải là sắc tố, mà là nhiệt độ của một trường nhìn thẳm sâu.
Sự linh thiêng thực sự không nằm ở cái được thấy, mà ở cái phản chiếu phía sau đôi mắt: nơi ký ức và ước vọng vẽ nên sự vĩnh hằng của ngôi đền.

Red Temple
Vinhho
Acrylic on canvas
80x120c
Maison d’Art
2025

“The sacred wonder of space is an architecture built behind the eyes.”

Next project | Vietnam’s new biophilic architecture is going wild

Picture architecture in Vietnam and you might imagine ancient temples buried down countryside lanes or faded colonial buildings lining the city streets. But spurred by unprecedented economic growth, this Southeast Asian country of almost 100 million is revamping its traditional image – and architecture is part of the overhaul. After decades spent trying to keep Vietnam’s unrelenting jungles out of the cities, visionary architects now harness the wilderness to enhance their urban creations. And the countryside is no longer designated for relics of the past – but also innovations for the future. From contemporary art hubs hiding in the hills to city tower blocks blooming with foliage, here is the architecture that is making its mark on Vietnam.

Lebadang Memory Space, by Architect Ho Viet Vinh

Nestled in the countryside together with Hue’s centuries-old royal tombs, Lebadang Memory Space is a lively architectural update to the city’s monarchical heritage. This contemporary art museum is dedicated to late local artist Le Ba Dang, who sketched the drawing that the blueprints are based on. Local architect Ho Viet Vinh designed the structure, completed in April 2019, with a central skylight that allows beams of light to track through the exhibition hall throughout the day.

Image credit: Oki Hiroyuki

Sky House by MIA Design Studio

Vegetation bulges from the balconies and rooftops of Sky House, a home in Ho Chi Minh City completed in December 2019. The plot was spacious enough to accommodate a large townhouse, but instead of creating unrequired rooms, MIA Design Studio designated half the house to light, wind, water and trees. The result is a generous sky well that feeds light to the habitable rooms and chambers with no practical purpose but to house plants, trees, and indoor ponds.

Chicland, by Vo Trong Nghia

Award-winning architect Vo Trong Nghia is celebrated for his use of natural materials and foliage, such as bamboo and tropical plants. The 21-floor Chicland Hotel, completed in June 2019 in the modern seaside city of Danang, features both. The on-site café has earthy bamboo interiors while the balconies overflow with greenery. Similarly biophilic, Vo Trong Nghia’s Silver Cloud, slated for completion later this year, is a leafy long-stay hotel that blends with the lakes and mountains of Cuc Phuong National Park, 100km south of Hanoi.

Image credit: Nguyen Tien Thanh

Brick Cave, by Doan Thanh Ha

In Vietnam, bricks have been used for at least a millennium. Doan Thanh Ha, who recently won the Turgut Cansever International Award, constructed the Brick Cave in the suburbs of Hanoi with an additional exterior wall to form a narrow atrium around the house. This perforated exterior casing with large windows invites natural light into the family home while keeping it cool during Hanoi’s scorching summers. The rooftop features a vegetable garden.

Central Park, by LAVA and ASPECT Studio

LAVA and ASPECT Studio won the commission to revamp Ho Chi Minh City’s September 23 Park, one of the city centre’s largest green spaces. As well as outdoor art galleries, performance pavilions and sport zones, LAVA and ASPECT Studio are deploying smart city artificial trees. Water purification trees collect and recycle rainwater, ventilation trees provide fresh air and solar trees generate power. Construction is scheduled to begin later in 2020.

VAC Library, by Farming Architects

While large-scale ventures are making a bold impact, smaller innovations are surfacing more quietly. In Hanoi, VAC Library by Farming Architects (Pictured above) is both climbing frame and reading room set within a three-dimensional grid fashioned from wooden beams. Other small projects of great promise include the Chieng Yen Community House in Son La Province by 1+1>2 Architects, which has a semi-cylindrical thatch roof supported by a bamboo frame. In Danang, architecture studio Tropical Space used brick to construct Cuckoo House, a family home perched above a café.

Image credit: Buro OS

Empire City, by Ole Scheeren

As Vietnam’s commercial capital, Ho Chi Minh City is entertaining many of the country’s most ambitious projects. With Empire City, Ole Scheeren explores how ‘nature can become an iconic element of architecture’ with a complex of three towers overlooking the Saigon River. At the building’s base, layered platforms evoke the swirling rice terraces of northern Vietnam. Over halfway up Empire Tower 88, the tallest of the three skyscrapers at 333 metres, sits the Sky Forest with verdant water gardens that echo the country’s jungles. Construction is expected to start in early 2021.

See the original article at the link.

Next project | Suối Rao

Aquaduct
Photo by Vinhho, Maison de l’Eau

Suối vẫn reo theo nhịp của thời cuộc để âm thầm vá víu những thương tổn hiện sinh.

Dòng nước nương nhờ địa thế len lỏi tự do toả vết tràn ngập, biến cả khung trời rộng lớn nằm gọn trong chiếc bát ngửa mặt nhìn mây. Tiếng lách tách của cá đớp nước, tiếng va đập vào nhánh củi khô, tiếng gió reo lăn tăn phủ bạc lấp lánh soi bóng cả một khoảng rừng non, tiếng vỗ không thành tiếng của loài cò trắng trên mặt nước, thong thả tìm cơ hội trong cuộc mưu sinh đầy nghiệt ngã. Trong cái nắng nhẹ một buổi chớm đông, nhịp chảy âm thầm vọng ra từ thân cầu dẫn nước (aquaduct) tạo nên một hoà âm đầy tĩnh lặng.

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh.30112025

Next project | xin

Xin
Xin cho mây xám cuối trời,
Cỏ hoang yên giấc đồng phơi nắng vàng,
Xin cho gió chở lời mang,
Đồng dao vang tiếng ngỡ ngàng đường quê,
Xin cho trăng ngủ bờ đê,
Gối tay tỉnh giấc chưa về đã hay!

Request
Grant the gray clouds at sky’s end,
Let wild grass slumber in sunlit meadows,
Grant the wind to carry whispers,
Children’s rhymes echo with wonder down rustic paths,
Grant the moon to rest on riverbanks,
Cradled in arms, awakening to dreams not yet returned.

Ho Viet Vinh 251104

Field
Acrylic on canvas, 2025

Next project | Self portrait

Self-Portrait, byVinhho, Oil painting, 2023

Next project | Talkshow SẮC MƯA

Có nơi nào trong ta chưa hề có mưa! Mưa là một cái cớ để yêu nhau, để nhìn về những hoài niệm và cảm xúc. Talkshow Sắc mưa là giọt cảm xúc rơi vào chính bản thân, để gột rửa, để dẫn lối ta chầm chậm cảm nhận cuộc sống. Thông qua chia sẻ của các diễn giả với góc nhìn kiến trúc, văn thơ, nhạc và họa. Để nhìn ngắm một “chiếc tôi” đáng yêu thông qua tọa đàm này, ta cho mình một trải nghiệm mới, một cảm nhận tâm tính của mưa, và đôi khi là của chính mình…

Ngày 11/5/2024 vừa qua, chuỗi toạ đàm Color & More được thực hiện bởi nhóm Color & More, ấn phẩm KT&ĐS và công ty Paint & More đã mở đầu với chủ đề “Sắc mưa” diễn ra tại OneCoat Studio 458A Điện Biên Phủ, phường 17, quận Bình Thạnh, TP.HCM. Các diễn giả tham gia gồm PGS. TS. KTS. Nguyên Hạnh Nguyên, Bác sĩ CKII Đặng Bảo Ngọc, KTS Hồ Viết Vinh và họa sĩ Việt Anh.

Mời xem Talkshow Sắc mưa qua các nội dung bên dưới:

https://www.youtube.com/watch?v=h19TPzpIfbQ
Talkshow #1: Sắc Mưa (phần 1) – Thơ văn
https://www.youtube.com/watch?v=BMxzP_rmLEg
Talkshow #1: Sắc Mưa (phần 2) – Hội hoạ
https://www.youtube.com/watch?v=yBVHW7EvmYU
Talkshow #1: Sắc Mưa (phần 3) – Kiến trúc
https://www.youtube.com/watch?v=fJq4MfpFf7U
Talkshow #1: Sắc Mưa (phần 4) – Âm nhạc

Next project | Maison de la LUNE

Maison de la Lune embodies a poetic interplay between architecture and nature, where the invisible space reflects upon the surface of existence. The fluid curves of the structure mirror the organic forms of the surrounding environment, creating a harmonious dialogue between the built and the natural. The expansive glass panels invite the outside in, blurring the boundaries between interior and exterior. Light and shadow dance across the surfaces, evoking a sense of tranquility and introspection. This architectural masterpiece is a serene sanctuary, a place where the essence of nature is captured and reflected, offering a contemplative retreat from the chaos of the world.

Maison de la Lune
HVV Architect & Partners with AI supported

Next project | RETREAT HOME, Ben Tre city, Vietnam

Retreat home, nestled quietly under the canopy of the coconut forest.

Nestled quietly under the canopy of the coconut forest swaying in the gentle breeze, the simple house comes into existence thanks to the reflections of the dawn sunlight. The house has a simple modern look, inheriting the shape of a traditional house with 3 compartments and 2 wings, with a large veranda surrounding it. The veranda is a transitional space and acts as a climate regulator for the whole house. Not only that, but it is also a place where countless activities connect people with the surrounding open space. The rooms all open to the garden and the doorways pull the garden into its deepest recesses. The nuanced transitions of time and space also take place in the cut of this patio.

The house has a simple modern look, inheriting the shape of a traditional house with 3 compartments and 2 wings, with a large veranda surrounding it.
The nuanced transitions of time and space also take place in the cut of this patio.

Next project | Tự vấn

AI ngày càng trở thành trí tuệ siêu việt và con người ngày càng phụ thuộc vào máy móc. Khủng hoảng hiện sinh đang đẩy chúng ta vào chân tường với những câu hỏi day dứt về tính nhân văn trong cuộc sống. Là một kiến trúc sư, Tôi đang đối diện với chính bản thể của mình để trả lời cho câu hỏi cốt lõi:

Photo by Vinhho, Maison d’Art

Liệu kiến trúc có còn khả năng dẫn dắt con người chạm vào bản thể tự nhiên, nguyên sơ của họ – thay vì chỉ chạm vào những bản sao hoàn hảo nhưng vô hồn của công nghệ?

Để trả lời, Tôi phải trầm mình vào thực thể cuộc sống, để thân xác sống động của mình hòa quyện vào thế giới hiện tượng – nơi ánh nắng, gió thoảng, mùi đất ẩm, sự mát lạnh của đá và tiếng lá xào xạc không còn là đối tượng quan sát từ xa, mà trở thành sự giao thoa (chiasm) đảo ngược: tôi chạm vào thế giới, và thế giới chạm lại vào tôi. Chỉ khi đôi tay không chỉ lướt trên bàn phím mà còn thực sự xúc chạm trực tiếp với ánh mặt trời, với vỏ cây thô ráp, với hơi thở của không gian, thì bản năng nguyên thủy mới được đánh thức. Kiến trúc chân chính không phải là hình khối trừu tượng hay mô phỏng kỹ thuật số; nó là nghệ thuật của sự hiện diện vật lý (embodiment), nơi thân xác con người trở thành phương tiện để cảm nhận sự dịch chuyển. Trong sự hỗn độn ấy, con người không còn là chủ thể tách biệt quan sát thế giới như đối tượng, mà là một phần của sự sống – nơi cảm nhận và cái được cảm nhận đan xen, không thể phân định. Chính sự gắn kết giác quan đa chiều này – haptic (xúc giác), olfactory (khứu giác), auditory (thính giác), cùng với thị giác – mới giúp chúng ta lấy lại sự cân bằng giữa thế giới ảo và thế giới thực, giữa bàn phím lạnh lẽo và hơi ấm của thiên nhiên.

KTS. Hồ Viết Vinh. 260112

Next project | KHỞI NGUỒN

Khởi nguồn
a photo by Vinhho 2025

Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.

Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?

Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025