Phu Doan Plaza, located at the Thua Thien Hue Provincial People’s Committee (also known as City Hall), is a vibrant and modern interpretation of Hue’s identity as an ancient capital. Today, the plaza serves as an inclusive outdoor hub of Hue’s cultural and social life, but this was not always the case.
Before its renovation, the plaza was an uninviting and inaccessible space, characterized by uneven terraces, hidden passageways, and neglected trees. The transformation elevated the park—both literally and symbolically—to match its prominent location at the foot of Hue City Hall.
The plaza now offers universal accessibility by leveling the entire site to meet the street, encouraging activity throughout the day. It features a spacious lawn, an interactive fountain, a café, and ample seating amid green groves of native plants such as Bombax ceiba (cây gạo), Borassus flabellifer (cây thốt nốt), Laurus nobilis (cây nguyệt quế), Cinnamomum camphora (cây long não). Built atop Hue City Center’s multi-modal transit hub, it acts as a gateway connecting all neighborhoods.
Covering 8,190 square meters, the plaza provides a welcoming, all-season destination for relaxation and public recreation.




Type
Landscape design
Year
2020
Location
Hue city, Vietnam
Team
Ho Viet Vinh
Ngo Hai Tan
Duong Thi Thanh Thanh
Nguyen Dinh Nhat Thu
Next project | Self-portrait

Self portrait
Vinhho
Acrylic on canvas
80x120cm
Maison d’Art
2025

Next project | KHỞI NGUỒN

a photo by Vinhho 2025
Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.
Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025
Next project | s t i l l n e s s

“If you don’t know how to relax in the pure land,
Thay Thich Nhat Hanh
A life will pass without ever touching happiness.”
The Zen garden embodies the breath of nature, nestled in a coniferous forest that greets the morning sun and immerses itself in the cool embrace of the beach. Here, people move freely in an open space, unbound by positions or frames of reference.
Movement transcends traditional notions of inside and outside, high and low, creating a seamless unity between heaven and earth, plants, flowers, and people. Each step taken resonates with the essence of the pure land, harmonizing all into a single breath of serenity.
Type
Architecture design, Interior design
Year
2019
Location
Ho Tram, Vietnam
Team
Ho Viet Vinh, Tran Thanh Hai, Tran Thi Thu Ha
Collaborator
Quang Nhat Furniture, RitaVo Company, KOHLER
Next project | Naked Garden
A symphony of earth and water that whispers of hidden desires. This enchanting scene blurs the line between reality and illusion, inviting the viewer into a realm of sublime beauty. The interplay of light and shadow evokes a sense of eternal mystery, reflecting the poet’s fascination with the ephemeral and the divine. It is a mesmerizing vision of a garden stripped bare, revealing the seductive essence of nature’s true form.



HVV Architect & Partners with AI supported
Next project | VOICES of NATURE

Bathing in the mist of the mountains and forests, we are like super crooked footsteps. Overconfidence has given way to humble trembling. Following the breath we look back at the decaying frame of the mythical years. I falter, bowing my head not to beg, but to apologize for the unruly bare-headed man.
Voices of nature
The melodious reverberation of the mountains and forests,
Clouds cover the rising sun,
I silently curled up in the wind,
Absorb the mist of the dawn light.
Âm vang núi rừng
Du dương vọng tiếng hoà ca rừng núi,
Mây ngập tràn che khuất mặt trời lên,
Ta lặng im cuộn mình trong làn gió,
Men hơi sương ngút ngọn ánh bình minh.
Ho Viet Vinh, Dalat 2021
Next project | CỔ RÊU

Cổ rêu phủ kín một đền đài, như một tấm thảm thời gian lặng lẽ trải dài trên bức tường cổ kính của Cố đô Huế. Những lớp rêu mỏng manh, nhưng kiên cường, bám chặt trên bề mặt xù xì của chất liệu: tựa như những ký ức xa xưa vẫn còn lưu lại, không thể phai nhòa theo năm tháng.
Trong ánh sáng mờ ảo của buổi chiều tà, màu xanh của cổ rêu trở nên lung linh hơn, như những viên ngọc bích nhỏ bé, lấp lánh giữa không gian yên tĩnh. Những đường vân của rêu, như những nét vẽ tinh tế của một họa sĩ tài hoa: tạo nên một bức tranh thiên nhiên sống động, đầy cảm hứng.
Mỗi không gian cổ rêu là một câu chuyện, một mảnh ghép của quá khứ, gợi nhớ về những ngày tháng vàng son của triều đại xưa. Đôi khi, một cơn gió nhẹ thổi qua, làm rêu lay động, như những dòng chữ cổ xưa đang thì thầm kể lại những bí mật của thời gian.
Cổ rêu tại Cố đô Huế không chỉ là một phần của cảnh quan, mà còn là biểu tượng của sự trường tồn, của vẻ đẹp giản dị nhưng sâu lắng, khiến lòng người không khỏi bồi hồi, xao xuyến mỗi khi bước ngang qua nó.
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế. 2025
Next project | MELALEUCA Forest
Một lối mòn hun hút dấu mình trong màu xanh thẳm cuối cùng của cánh rừng Tràm.
Chẳng ai có thể biết cuối con đường sẽ dẫn đến đâu,
ấy thế mà vẫn mang trong sự bí ẩn và quyến rũ đến kỳ lạ.
Mong manh luôn là lằn ranh giữa thăng hoa và lụi tàn:
ở đó vẻ đẹp xuất hiện.

Vinhho, 120x80cm, Acrylic on canvas, Maison d’Art@2025
A trail, vanishing into the deepest green at the far end of the Melaleuca forest.
None can tell for certain where it might lead, and yet it holds within itself a most singular charm and mystery.
How delicate is the line between flourishing and decay:
it is there that beauty reveals itself.

Next project | Lotus
Ngẩng đầu nghe gió hát,
Ho Viet Vinh
Tắm mát mạch nguồn khơi,
Chơi vơi miền êm ả,
Nghiêng ngã một đời không?

Next project | Maison des Marais

Supported by AI
Maison des Marais embodies the ethereal dance between the tangible and the intangible. The structure, elevated on stilts, mirrors itself in the serene waters, creating a dialogue with the reflections that blur the boundary between reality and illusion. The thatched roof and wooden textures harmonize with the surrounding marshland, evoking a sense of timelessness and serenity. This architectural poetry captures the essence of nature’s abstraction, where each element, seen and unseen, contributes to a symphony of spatial resonance, reflecting the invisible threads that weave through the fabric of existence.


Supported by AI
Next project | Sóng

Vinhho, Acrylic on canvas, 252x92cm, Maison de Corail reserved, 2025
Những con sóng nối tiếp nhau trườn trên bãi cát vẽ nên những đường cong tự do phơi mình dưới ánh mặt trời.
Sóng muôn hình vạn tướng: thấp cao, nghiêng ngã, cong tròn, méo lệch, yếu mạnh hợp quần tạo nên sắc khí của đại dương.
Cái thể tính bất phân ly tạo nên tính cách riêng biệt của sóng chính là sự tràn đầy. Năng lượng tích tụ vượt lên trăn trở bộn bề, trải qua một cuộc trường chinh đầy gian khó, nay đã gặp bờ để thổ lộ niềm kiêu hãnh.
Ấy vậy mà hình trạng của sóng chợt tan biến, ẩn khuất trong lớp lớp tạo tác liên tục của sự va đập không ngừng nghỉ.
Trong chiều quay biến thiên của sự tồn tại, mọi hình hài đều trở nên mong manh trước sự biến đổi của chính nó.
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh.01122025









