Evoking the tranquil undulations of the river a symphonic concerto of colors whispering the poetics of the natural world. The geometric shapes, with their curves and angles, juxtapose the organic with the mathematical, creating a visual sonnet that blurs the lines between the ephemeral and the eternal.
Ho Viet Vinh

Acrylic on canvas, 130 x 97cm, Maison d’Art, 2024
Next project | FRAGILITY
FRAGILITY
“A sea of swirling blue, evokes the tempestuous depths of the soul, adrift in a world of fleeting beauty and despair. The stark white, a beacon of hope, struggles against the relentless tide of azure, a poignant reminder of the fragility of human existence.”
Ho Viet Vinh



Acrylic on canvas, 130x97cm, Maison d’Art, 2024
Next project | VOICES of NATURE

Bathing in the mist of the mountains and forests, we are like super crooked footsteps. Overconfidence has given way to humble trembling. Following the breath we look back at the decaying frame of the mythical years. I falter, bowing my head not to beg, but to apologize for the unruly bare-headed man.
Voices of nature
The melodious reverberation of the mountains and forests,
Clouds cover the rising sun,
I silently curled up in the wind,
Absorb the mist of the dawn light.
Âm vang núi rừng
Du dương vọng tiếng hoà ca rừng núi,
Mây ngập tràn che khuất mặt trời lên,
Ta lặng im cuộn mình trong làn gió,
Men hơi sương ngút ngọn ánh bình minh.
Ho Viet Vinh, Dalat 2021
Next project | Huyền sử RÊU

a photo by Vinhho 2025
Trong lòng phố cổ Gia Hội, nơi mà thời gian như dừng lại, “Huyền sử Rêu” hiện lên như một bức tranh sống động của ký ức.
Rêu xanh mướt, mềm mại như dải lụa, phủ kín những bức tường cổ kính, kể lại câu chuyện của những ngày đã qua. Mỗi lớp rêu như một dòng thơ trầm mặc, mang hồn cốt của quá khứ và hiện tại hòa quyện. Dưới ánh hoàng hôn, rêu trở thành biểu tượng của sự trường tồn, của những giá trị không phai mờ. Như một bức tranh, “Huyền sử Rêu” gợi lên những cảm xúc sâu lắng, những suy tư về sự bất biến và vẻ đẹp ẩn giấu trong từng góc nhỏ của cuộc sống.
Trong không gian ấy, rêu không chỉ là thực vật, mà là một phần của linh hồn phố cổ, một lời thì thầm của thời gian.
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025
Next project | KHỞI NGUỒN

a photo by Vinhho 2025
Tôi không nhớ chính xác lần đầu tiên mình xem Rêu không phải là rêu mà là nhân chứng của thời gian và nơi chốn tự bao giờ? Có lẽ đó là một buổi sáng sớm khi sương còn đọng trên những phiến đá bên bờ suối. Hoặc có thể là một buổi chiều mưa, khi những mảng rêu xanh mướt trải dài trên tường gạch cũ, như những vết tích của một thời đại đã ngủ quên.
Dù là lúc nào, Rêu vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, trầm mặc, bám rễ vào thời gian theo cách riêng của nó.
Rêu không phải là cỏ cây, cũng không hoàn toàn là rong rêu trôi dạt theo dòng nước. Nó là một thực thể kỳ lạ, vừa nguyên sơ, vừa vĩnh cửu. Rêu không có rễ, nhưng lại bám chặt vào đá. Không có thân cành, nhưng lan rộng như một tấm thảm. Không có tiếng nói, nhưng lại kể những câu chuyện cổ xưa hơn bất cứ cuốn sách nào từng được viết ra.
Thế giới của Rêu là một vùng giao thoa giữa cái hữu hình và cái vô hình. Nếu nhìn từ xa, Rêu chỉ là một lớp xanh nhạt, một mảng màu lặng lẽ trên nền đá xám. Nhưng nếu cúi xuống thật gần, ta sẽ thấy một hệ sinh thái thu nhỏ, nơi những sợi tơ mềm mại vươn lên, đón lấy ánh sáng đầu ngày. Rêu không chỉ sống trong không gian – nó còn bám vào ký ức, len lỏi vào những vết nứt của thời gian.
Tôi gọi Rêu mang một diễn trình với tên gọi “biên niên sử”: một cuốn sách không cần giấy mực, nhưng lưu giữ được những gì đã qua. Một hạt rêu nhỏ bé có thể mang theo nó câu chuyện của hàng trăm năm. Nó lớn lên trên bề mặt những công trình cổ, trên đá núi, trên mái ngói, trên những phiến đường rêu phong của một thành phố cũ. Nó ghi lại dấu vết của từng cơn mưa, từng đợt nắng, từng trận gió mùa.
Và như thế, Rêu bước vào cuộc đời tôi như một chứng nhân lặng lẽ nhưng không thể nào lơ đãng. Cùng với Thời gian, Rêu tồn tại trong một vũ điệu chậm rãi, không màng đến sự hối hả của thế gian. Tôi trở thành người chứng kiến: không, đúng hơn là kẻ lang thang giữa những lớp ký ức thời gian mà Rêu lưu giữ, cố gắng hiểu những gì mà nó muốn nói.
Nhưng liệu Biên niên sử Rêu có thực sự là một câu chuyện thú vị? Hay chỉ là tôi đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong một thứ vốn dĩ vô ngôn?
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh, Huế 2025
Next project | s t i l l n e s s

“If you don’t know how to relax in the pure land,
Thay Thich Nhat Hanh
A life will pass without ever touching happiness.”
The Zen garden embodies the breath of nature, nestled in a coniferous forest that greets the morning sun and immerses itself in the cool embrace of the beach. Here, people move freely in an open space, unbound by positions or frames of reference.
Movement transcends traditional notions of inside and outside, high and low, creating a seamless unity between heaven and earth, plants, flowers, and people. Each step taken resonates with the essence of the pure land, harmonizing all into a single breath of serenity.
Type
Architecture design, Interior design
Year
2019
Location
Ho Tram, Vietnam
Team
Ho Viet Vinh, Tran Thanh Hai, Tran Thi Thu Ha
Collaborator
Quang Nhat Furniture, RitaVo Company, KOHLER
Next project | Cảnh quan bản địa



Những vệt cắt của địa tầng cảnh quan tạo cho vùng đất một tính cách riêng biệt mang âm hưởng bản địa.
Những khối đá ủ mình trong đất được ôm ấp và tâm tình với bóng đêm và làm bạn với những quân đoàn mối và côn trùng.
Những gốc dương xỉ cổ đại sần sùi, gân guốc chạm mặt ngã nghiêng hứng giọt nắng của trời để ngập ngụa trong màu xanh mơn mởn của tàng lá.
Cả ba dạng hình thái của sự sống cùng hội tụ để tạo nên ý niệm cảnh quan bản địa nơi vùng đất đầy gió và mây này.
Kiến trúc sư Hồ Viết Vinh.06122025
Next project | Mùa đào

Vinhho, Acrylic on canvas, 150x150cm, Maison d’Art reserved, 2026
Mùa đào
Núi hồng thiên thu áo,
Ánh nồng gởi mùa đông,
Sắc không phai vì sắc.
KTS Hồ Viết Vinh 260108.
Next project | INVISIBLE


Invisible, Vinhho, Acrylic on canvas, 60×80, Maison de Corail, 2024
The overlapping layers of color create emotional and material depth, symbolizing disintegration and rebirth. The contrast between light and darkness, emphasizes the struggle between hope and suffering, opening up an abstract space rich in philosophical reflections on existence and history.
Next project | Cần được khắc tên để tưởng nhớ
TP.HCM đang tổ chức cho người dân cả nước góp ý, hiến kế về “Công trình biểu tượng ghi nhận sự chung sức, đồng lòng của người dân vượt qua đại dịch COVID-19” tại TP.HCM ở khu đất số 1 Lý Thái Tổ (phường Vườn Lài).
Theo kiến trúc sư Hồ Viết Vinh,
Đối với đồng bào thành phố đã nằm xuống trong cuộc chiến chống đại dịch cần được tri ân, ghi nhớ một cách trân trọng tại công trình trên bằng cách khắc tên ở công trình. Rất nhiều công trình tưởng niệm trên thế giới đều có khắc tên các nạn nhân như công trình kỷ niệm sự kiện 11-9 ở Mỹ hay trận động đất ở Đường Sơn, Trung Quốc…
Đối với 23.000 đồng bào mất đi cần được nhắc nhớ một cách trang trọng để mọi người còn biết tưởng nhớ đến ai, tri ân ai. Những người đã nằm xuống cho cuộc sống hôm nay thì bất kể họ là ai, không phân biệt, phải được những người hôm nay, thế hệ sau đến công trình tham quan tự lắng đọng, biết ơn mới thể hiện sự nhân văn.

Vui lòng đọc đầy đủ nội dung bài báo tại link này (bấm vào đây).
Next project | Ngôi nhà của BỤT
Ngôi nhà của Bụt là nơi chốn của sự thanh tịnh hoà lẫn trong sắc thái biến đổi của không – thời gian. Mỗi bước chân như chậm lại để các giác quan tìm thấy mình qua sự va đập với sự chuyển động vi tế nhất. Sự đơn độc trở nên độc tôn toả sáng trong sự đối thoại vụn vỡ tạm thời trước sự sinh diệt của tạo hoá.












